Thần tượng của bạn 2012-12-14 12:15:05

Biển, trời, bão tố, kẻ thù... và tổ quốc thiêng liêng phần 1


 
Tác giả: MAI THẮNG
Bài đã được xuất bản.: 10/07/2011 05:00 GMT+7

"Lúc ấy, nói đến đi Trường Sa, DK1 là chuyện gì đó rất ghê gớm. Những người đi Trường Sa, DK xác định: "Ra đi chẳng hẹn ngày về""
Những người đầu tiên ra chốt giữ nhà giàn DK1, người còn sống, người vĩnh viễn nằm lại biển khơi. Nhà giàn DK1 Vùng 2 Hải quân trên thềm lục địa phía Nam Tổ quốc vững vàng giữa ngàn khơi 22 năm kể từ ngày thành lập. Nhà giàn DK1 vẫn tồn tại như một bằng chứng lịch sử về sự cống hiến hi sinh thầm lặng của các thế hệ chiến sĩ và là những cột mốc thiêng liêng khẳng định chủ quyền của Tổ quốc.
Câu chuyện kể về ngày đầu tiên gian khó ấy vẫn tươi mới vẹn nguyên trong ký ức ông Nguyễn Văn Nam- một trong những người đầu tiên ở nhà giàn DK1.
Nước mắt thay lời chia ly
Qua 2 lần hẹn, tôi mới xin gặp được ông tại nhà riêng ở 1096 đường 30/4 phường 11 thành phố Vũng Tàu. Trước mặt tôi là người chỉ huy cương nghị rắn rỏi đã có 20 năm lăn lộn, sống chết với biển cả. Ông kể cho tôi nghe những ngày đầu ra nhà giàn chốt giữ, thiếu thốn đủ bề, chồng chất khó khăn, nhưng anh em vẫn trụ vững. Vượt lên trên gian khổ là tinh thần khắc phục và nghị lực sống kiên cường.
Chấp hành mệnh lệnh cấp trên, đầu tháng 7 năm 1989, đại úy Nguyễn Văn Nam "cầm quân" 13 cán bộ chiến sĩ ra nhà giàn Phúc Tần sinh sống và chốt giữ. Trước ngày đi 3 hôm, em trai anh chết do tai nạn, còn vợ là Đặng Thị Thủy ốm nặng. Lúc ấy, nói đến đi Trường Sa, DK1 là chuyện gì đó rất ghê gớm. Những người đi Trường Sa, DK xác định: "Ra đi chẳng hẹn ngày về". Anh Nam cũng xác định đi là sẵn sàng hy sinh quên mình vì Tổ quốc. Lần đầu tiên Lữ đoàn 171 Hải quân đưa lực lượng đi làm nhiệm vụ trên biển xa nên cán bộ Lữ đoàn rất quan tâm, lo lắng. Trước ngày đi, Thủ trưởng đơn vị đến từng nhà động viên anh em yên tâm lên đường làm nhiệm vụ. Còn đối với cán bộ chiến sĩ sống tập thể tại đơn vị thì làm công tác tư tưởng, dặn dò và chia tay. Ai cũng nói hẹn ngày gặp lại, nhưng trong thâm tâm, thương xót vô cùng vì biển xa sóng gió, gian khổ khó khăn, biết bao giờ gặp lại.

Trung tá Nguyễn Văn Nam cùng cán bộ, chiến sĩ nhà giàn Phúc Nguyên B rửa rau mang ra từ đất liền

Trong khi nhà đang có tang thương, vợ ốm, nhưng anh Nam quyết tâm gạt nước mắt ra đi vì nhiệm vụ, vì Tổ quốc đang cần anh và những đồng đội. Biết gia đình anh Nam gặp khó khăn, Trung tá Phạm Xuân Hoa, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 171 đã đến tận nhà động viên: "Đồng chí cứ chỉ huy anh em ra nhà giàn làm nhiệm vụ. Vợ con ở nhà yên tâm đã có đơn vị, chúng tôi lo". Chị Thủy- vợ anh đang ốm nặng cũng cố tiễn chồng ra cửa, gạt hai hàng nước mắt dặn chồng: "Anh đi bình an, hoàn thành nhiệm vụ trở về với mẹ con em. Em và các con luôn chờ đón anh về". Nhìn mặt vợ thân yêu và con gái nhỏ, Nam mím chặt môi để không bật ra tiếng nấc. Anh bế con gái đầu lòng hôn lên má và giấu giọt nước mắt trào ra.
Con tàu gỗ nhỏ bé có tên HQ727 qua 3 ngày 3 đêm hành trình liên tục đã đưa 14 cán bộ chiến sĩ đến nhà giàn Phúc Tần. Ra đến nơi, anh viết thư về quê tận Vĩnh Phú dặn nhờ người em ruột: "Nếu anh hy sinh thì chú vào Vũng Tàu đưa vợ con anh về quê sinh sống".
Chồng chất khó khăn
Giữa cái nắng cháy da chát thịt, giữa tiếng gió gào thét suốt đêm ngày, 14 cán bộ chiến sĩ trằn mình trong nắng lửa huấn luyện sẵn sàng chiến đấu, luyện tập các phương án tác chiến, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với những trận bão cuồng phong. Những thứ ở đất liền rất bình thường như rau xanh và nước ngọt, thì ở nhà giàn cực kỳ hiếm hoi và quí giá. Chỉ nước ngọt thôi, cũng là loại xa xỉ hiếm hơn cả ở Trường Sa. Bởi ở Trường Sa, nước ngọt được các chiến sĩ khơi từ lòng đảo, còn ở nhà giàn DK1 nước ngọt chỉ có thể mang ra từ đất liền hoặc hứng nhờ trời mưa.
Nhà giàn Phúc Tần là thế hệ đóng đầu tiên. Nhà thiết kế kiểu bong- tông đặt nổi trên đáy san hô. Nhà chia làm ba tầng. Dưới tầng công tác là 3 ngăn đựng nước ngọt và dầu hỏa. Bồn chứa nước chỉ hơn 10 khối. Với ngần ấy nước cho 14 con người trong 6 tháng trời ròng rã, chỉ nội rửa tay thôi cũng không đủ, huống hồ nấu ăn, tắm, rửa. Còn rau xanh thì chưa biết trồng thế nào. Thức ăn chính hằng ngày của cán bộ, chiến sĩ vẫn là thịt hộp và rau muống phơi khô đóng thành bao tải do quân nhu cấp gửi từ đất liền ra. Do nhà có kết cấu dạng bong- tông đặt lên nền san hô cách mặt nước 7 mét, nên chỉ cần sóng cấp 4 hoặc dòng nước chảy mạnh là khối bong-tông đã di dịch bập bềnh trôi trong nước. Sau 3 ngày xây dựng, sóng to đã đánh vỡ toàn bộ phần bong-tông, bồn nước ngọt và bồn dầu hỏa. Để bảo đảm an toàn, lệnh cấp trên rút toàn bộ cán bộ, chiến sĩ về đất liền.
Ngày trở về đất liền, chị Thủy bế con ra tận cầu cảng đón chồng. Bế con gái trên tay, Nam nghèn nghẹn. Ôm vợ trong lòng, anh bảo: "Chỉ về ít hôm, anh và đồng đội lại ra ngay. Ngoài ấy đang cần anh và đồng đội. Vùng biển đảo thân yêu phải được bảo vệ giữ gìn" .
Nam và 13 cán bộ chiến sĩ lao vào huấn luyện, rèn luyện sức khỏe sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Một tháng huấn luyện qua mau, đại úy Nguyễn Văn Nam cùng 13 cán bộ chiến sĩ đem theo 20 phi nước ngọt và 5 phi dầu hỏa theo tàu ra nhà giàn Phúc Tần chốt giữ. Một kế hoạch sinh tồn cho cuộc sống mới bắt đầu. Trước hết là tiết kiệm thật chi li nước ngọt và trồng rau xanh. Nước ngọt được chia theo đầu người mỗi ngày 6 lít cho cả tắm rửa. Nước tắm, giặt xong dùng để tưới rau, miễn là không nhiễm xà bông và nước mặn. Còn trồng rau xanh anh em đã lấy gỗ tạp chế ra chiếc máng nhỏ để trồng rau trên ấy và phải "làm nhà" cho rau ở, gió hướng nào che hướng ấy. Do nhiễm mặn từ nước biển bốc hơi, nên rau xanh cứ nảy mầm là thối gốc hoặc lên được 2 lá là chết lụi.
Khó khăn thiếu thốn là thế, nhưng cán bộ chiến sĩ yên tâm công tác, thương yêu nhau như ruột thịt, chia nhau từng ca nước ngọt, nhường nhau từng cọng rau xanh, đọc chung nhau thư nhà gửi tới, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Nhà giàn Phúc Tần - nơi anh Nam và 13 cán bộ, chiến sĩ ra chốt giữ đầu tiên

Vỡ òa trước biển
Sau 11 tháng sống trên nhà giàn Phúc Tần , Đại úy Nguyễn Văn Nam cùng và 13 cán bộ, chiến sĩ được về đất liền do kíp trực khác ra thay. Chia tay nhà giàn và những người ở lại, Nam căn dặn anh em: "Điều kiện sống ở đây vô cùng khó khăn gian khổ. Anh em phải thương yêu đùm bọc nhau, coi nhau như ruột thịt. Gian khổ thế nào cũng giữ vững ý chí chiến đấu, không sờn lòng, không chùn bước trước những khó khăn. Còn người là còn trạm".
Chiếc xuồng nhỏ bé chở Nam và đồng đội của anh ra tàu 931 về đất liền. Ngồi trên xuồng, ngoảnh lại nhìn nhà giàn mà thương anh em quá. Nam và mọi người nhìn lên nhà giàn mà khóc. Khóc bởi thương anh em. Khóc bởi giữa biển nước mênh mông, nhà giàn nhỏ bé như nuốt vào lòng biển, không thấy bến bờ. Trên đó là những người lính trẻ 18 đôi mươi, vô tư, hồn nhiên luôn canh cánh trong lòng nỗi nhớ đất liền và gồng mình quanh năm chống chọi với khí hậu hà khắc, nắng cháy da cháy thịt và gió 4 mùa rát mặt. Những khó khăn đó có thể chịu đựng được, nhưng có những cái phải thầm lặng hy sinh gian khổ hơn. Đó là sự chịu đựng nỗi nhớ nhà luôn đau đáu day dứt trong lòng. Nỗi nhớ nhà, nhớ đất liền, vợ, con, anh, em, bầu bạn, người yêu tăng dần theo thời gian. Nhiều người nhận được tin vợ ốm, con đau, cha già, mẹ héo đành cắn răng chịu đựng không về được…
Với 34 năm tuổi quân, 20 năm công tác ở DK1, 132 lần lăn lộn với biển khơi , 52 tuổi đời, đầu ông đã hoa râm sợi bạc. Đầu năm 2009, ông Nam được nghỉ hưu với cấp hàm Thượng tá. Trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ: Cương nghị rắn rỏi với công việc, sâu nặng nghĩa tình với đồng đội và lối xóm bà con. Căn nhà khang trang ở khu tập thể A đoàn M71 lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười.
Như chứng tỏ bản lĩnh của người lính năng động, làm chủ cuộc sống, Thượng tá Nguyễn Văn Nam không chịu ngồi yên. Ông bắt tay với công việc mới, vừa kiếm thêm thu nhập cho gia đình., vừa rèn luyện sức khỏe. Công việc của ông hiện nay là làm thủ kho vật tư cho Tổng Công ty xăng dầu Thái Bình Dương (Vũng Tàu). Tuy bận rộn, nhưng ông luôn quan tâm đến sự trưởng thành của nhà giàn DK1. Ông bảo: "Những ngày đầu tiên ra sống trên nhà giàn Phúc Tần gian nan vất vả, nhưng đó lại là hạnh phúc, tự hào nhất đời tôi. Bây giờ không được vẫy vùng trên biển nữa, nhưng những vật dụng gì, để chỗ nào, ở nhà giàn nào tôi đều nhớ rõ. Thế hệ hôm nay, phải biết phát huy truyền thống của cha anh đi trước, bằng mọi giá phải giữ vững chủ quyền biển đảo, thềm lục địa Tổ quốc. Bởi đó là cột mốc chủ quyền mà bao thế hệ đã đổ mồ hôi công sức, sự hy sinh quên mình mới có được ."
 
[size=small] xin mod đừng chuyển box.xin đc để bài này ở mục Thần Tượng của bạn box sao.[/size]
[size=small] tổ quôc tôi,tôi thần tượng tổ quốc và những người chiến sỹ đang ngày đêm canh giữ tổ quốc,đã hy sinh…[/size]
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Ok bro.
Bài viết hay,Set Vip cho bạn.

Chủ đề cùng mục


nhà giàn, chiến sĩ, cán bộ, giàn Phúc, cán bộ chiến sĩ, nước ngọt, Nguyễn Văn, nhà giàn Phúc, đầu tiên, Nguyễn Văn Nam,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Điểm nhanh Hợp âm az Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)