Nhà cái 388BET tặng miễn phí tip bong da
Nha Cai 247 Info - Top Nhà Cái Uy Tín tại VN và Quốc Tế
Bong99 - Cập nhật tất cả mọi ty le keo bóng đá
Truyện tranh 2013-04-14 20:04:01

chuyện tình cảm spat 4 ( mối tình thời áo trắng )


Tham gia 11BET - Club ca cuoc bong da hợp pháp tại VN
Soi Kèo Bóng Đá, tỷ lệ thắng kèo 111%
Nhà cái LUCKY88 - Top #1 Cá Cược Bóng Đá tại Việt Nam


Không thiếu thốn vật chất. Hắn luôn sung túc, so với chúng bạn hắn không bao giờ thiếu tiền. Bạn bè hết tiền thường tìm đến hắn và hắn luôn là địa chỉ tin cậy để chúng bạn khi cần vay tiền. Hắn sống tiết kiệm, bố mẹ người thân quý hắn lại cho hắn nhiều tiền. Hắn có thể nói trong mắt bạn bè là một thần tượng. Có tiền nhưng không chơi bời. Nhưng trong sâu thẳm của hắn là một con người cô đơn, đau khổ. Việc hắn sống một mình càng làm hắn cảm thấy cô đơn hơn. Chị đi lấy chồng hắn sống chỉ là tồn tại. Khi nỗi đau tưởng như được khoả lấp thì một cái nhìn đầy nước mắt của chị lại làm hắn đau nhói trở lại. Hơn một năm dài hắn sống cô đơn và khóc thầm. Mỗi khi về nhà trong căn phòng trống trải hắn lại khóc thầm. Hắn không còn nhớ hắn đã khóc bao lần. Nếu như nỗi đau có thể được tâm sự và sẻ chia thì hắn có lẽ sẽ quên nhanh chóng. Nhưng hắn không thể sẻ chia, không thể nói với ai. Hắn sống với hai con người khác hẳn. Ban ngày bề ngoài là một con người phong trần lặng lẽ, kiệm lời nhưng cũng không phải là tách rời bạn bè. Hắn vẫn tham gia với bạn bè thể thao, điện tử. Nhưng đêm về lại là một con người khác đầy tâm tư và có thể khóc bất cứ lúc nào. Từ khi có cô, cô như một làn nước tươi mát, một mùa xuân đối với hắn. Hắn như một cây sơn tuế bao năm tưởng như đã chết thì nay bỗng bật cành lá xanh tươi. Hắn sống lại và hắn đã sống lại thực sự nhờ tình yêu của cô. Cô là sinh viên, hắn cũng là sinh viên. Cả hai đang sống trong thời gian đẹp nhất của đời người. Việc thay đổi cảm xúc khi hắn gặp một người con gái mà hắn có ấn tượng rồi sau đó thì tình yêu nó tự đến lúc nào không hay, chỉ biết rằng ngọn gió tình yêu đến rất tự nhiên và mang theo những điều bất ngờ mà chỉ có hắn và cô mới có thể cảm nhận hết được. Hắn trở thành một xe ôm tình nguyện của cô. Sáng hắn đi học, chiều hắn đón cô đi học trên thư viện, chiều học tiếng Anh, tối đi chơi. Cô và hắn quyện nhau như một đôi sam. Hai bạn cùng phòng với cô đến ghen tị với tình yêu của cô và hắn. - Hai người này suốt ngày cứ gắn chặt với nhau nhỉ. Linh nói. - Kệ chúng tôi, ghen à. Cô cự nự lại. - Thôi Linh ơi nói làm gì với bọn họ. Nàng bao năm phòng không chàng thì cùng lực lượng nên khi gặp nhau phải yêu gấp mà. Mấy tháng nữa là đánh nhau cho mà xem. Nguyệt tham gia vào. - Đúng thế yêu nhau lắm thể nào cũng cắn nhau đau mà xem. Linh còn chua ngoa hơn. - Chúng mày cứ lo thân chúng mày đi kệ bọn tao. Anh nhỉ. Hắn chỉ cười không nói. Hắn gật đầu đồng cảm với cô. Còn hai cô bạn chỉ biết lè lưỡi vì có trêu hắn cũng bằng thừa. - Anh Q ít nói thế. Chắc đi chơi bị con Thuỷ nó bắt nạt suốt. Thương cho đời anh Q gặp phải con chanh chua như cái Thuỷ. - Anh ít nói, Thuỷ nói nhiều hơn anh thì bọn anh mới hợp nhau. Chứ anh cũng nói nhiều thì bọn anh thành cãi nhau à. Bây giờ hắn mới nói. - Anh nói rất đúng. Hai đứa nó suốt ngày cãi nhau với người yêu chứ đâu như chúng mình nhỉ. Hai cô nàng đành chịu. Biết không thể trêu được hắn và cô. - Thôi hai ông bà đưa nhau đi đâu đi. Không tranh luận với hai ông bà nữa. Hắn và cô cười đắc thắng chào hai cô bạn đi học. Thực ra hắn và cô không phải không có lúc giận dỗi nhau. Nhưng ít thôi. Thỉnh thoảng hắn đến đón cô muộn làm cô chờ cô dỗi. Nhưng chỉ một câu nói đùa của hắn là cô lại cười ngay đi được. Cô là thế có giận ai bao giờ lâu đâu. Khi cô giận hắn hắn biết ngay. Mặt thì bí sị, chân dậm mạnh. Nhưng sau một thời gian yêu nhau hắn biết tính cô chỉ cần chút thành thật, một chút dí dỏm là cô hết giận ngay lại ôm hắn xiết chặt. Tình yêu ở thời sinh viên thường là tình cảm đầu tiên nảy sinh trong quá trình học tập, gặp gỡ, giao lưu, ít nhiều mang tính chất trong sáng, thuần khiết và mơ mộng. Nhiều người khi trưởng thành đã xếp nó vào một kỷ niệm đẹp trong thời tuổi trẻ vì đây tuy chưa phải là tình yêu đôi lứa thật sự mà nó còn mang nhiều cảm tính do chưa có đủ lý trí để kiểm soát và định hướng trong tình yêu để đi đến hôn nhân nhưng tình yêu thời sinh viên vẫn thuộc loại tình cảm mạnh mẽ nhất giữa hai giới và ít nhiều nó chi phối đến đời sống tâm tư và hoạt động của mỗi người. Hắn và cô cũng không nằm ngoài quy luật đó. Một tình yêu mạnh mẽ dành cho nhau. Nhưng ở cô và hắn là động lực giúp nhau tiến lên. Từ ngày cô yêu hắn cô bị nhiễm ở hắn những thói quen tốt là chăm học. Còn hắn thì tìm thấy ở cô nguồn cổ vũ động viên, nơi chia sẻ tâm sự và hắn cảm thấy cộc sống có ý nghĩa hơn rất nhiều mỗi khi nghĩ về cô nghĩ về tương lai hai đứa. Sau gần hai tháng yêu nhau. Hắn trao cho cô một bộ chìa khoá nhà bởi nhiều hôm cô không về nhà, sau giờ tan học cô đến thẳng nhà hắn. Hắn chưa về cô phải ở ngoài nhà đợi hắn. Ban đầu cô ngại không cầm nhưng hắn thuyết phục và cô cũng nhận. Nhưng cô rất giữ ý. Cô chỉ đến nhà khi cô cần dùng máy tính của hắn. Đặc biệt hắn với cô hẹn nhau cứ trưa thứ 7 hàng tuần cô đến ăn cơm với hắn. Thông thường chiều thứ 7 là cô và hắn đi chơi với nhau chứ không đi học còn tối thì đi uống café hoặc xem phim. Xem phim thì nhiều hơn bởi nó ít tốn kém hơn và hay hơn. Cô và hắn đều thích xem phim. Ngày xưa khi xem phim Fansland - Lý Thường Kiệt nếu là sinh viên còn được giảm giá nên nếu có bộ phim nào mới thì hắn và cô đi xem ngay. Nghĩ lại ngày đó sao mà vô tư không lo toan đến thế. Bây giờ thì hầu như không có thời gian để thưởng thức nữa rồi. Cuộc sống với bao lo toan bộn bề đã làm cho người ta mất hết những thú vui, ngồi đây đang viết những dòng này hắn sao thấy nhớ những ngày xưa thế. Những ngày yêu nhau không vụ lợi, những ngày tình yêu trong sáng ngây thơ đã qua. Có lẽ rằng đó là những ngày được sống trong thanh thản và yên bình nhất của cuộc đời. Hôm nay cũng là thứ 7, sau bữa trưa cô và hắn lại rủ nhau đi chơi. Bình thường hắn và cô thường hay đi Bách Thảo, Hồ Tây hoặc bãi tre sông Hồng. Hôm nay cô và hắn đi chơi ở bãi tre. Ngày xưa bãi tre còn hoang vu chỉ có mấy bà bán nước và các đôi yêu nhau ra đây. Mỗi đôi yêu nhau ra đó thì thuê của mấy bà bán nước một cái chiếu, mua mấy gói bim bim, sấu hoặc mang theo ô mai. Một cốc nước trà đá thế là ngồi ôm nhau tâm tình cả chiều mới về. Ở bãi tre khác với những chỗ khác là sự yên tĩnh tuyệt đối, mỗi đôi một góc tha hồ tâm sự mà không bị ai quấy rầy. Cô và hắn rất thích ra đây. Hôm nay là ngày đầu đông, trời nắng nhẹ se se lạnh. Cô ngồi nép chặt trong lòng hắn và im lặng nhìn ra xa xăm. Ngoài xa là bãi giữa sông Hồng với ngô mọc xanh mướt thỉnh thoảng rung động bởi một cơn gió thổi qua. Những con thuyền nan lặng lẽ đi qua trước mặt và thỉnh thoảng những chiếc xà lan đầy cát ì ì đi qua phá tan không gian yên tĩnh. Ở đây không chỉ có cô và hắn mà còn nhiều đôi uyên ương khác. Tất cả đều rù rì nói chuyện đôi lúc có tiếng cười khúc khích nhưng nhanh chóng lặng im. Có lẽ là một nụ hôn nào đó làm cho tắt tiếng cười. Hắn xiết chặt cô vào lòng và đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn. Không gian này làm cho lòng hắn dậy sóng. Hắn hôn dần xuống cổ cô và bàn tay hắn lùa vào lưng cô chạm vào da thịt của cô. Đây là lần đầu tiên hắn đi vượt quá giới hạn. Cô run lẩy bẩy trong tay hắn. Mắt nhắm nghiền run và rất run. Tay hắn tham lam trườn vào bụng cô rồi từ từ dịch lên, dịch lên. Đích đến của nó là cặp núi đôi của cô. Xoa nhẹ, xoa nhẹ hắn làm cho cô càng run hơn. Đây là lần đầu tiên có một bàn tay người con trai chạm vào khu vực nhạy cảm của cô. Khi bàn tay tham lam của hắn định kéo tụt hàng rào chắn cuối cùng là chiếc áo lót để xâm phạm vùng cấm thì tay cô giữ chặt lại. Hắn vẫn hôn cô còn cô càng run hơn nữa. Vẫn nhắm mắt cô nói trong thoảng thốt. - Anh ơi, đừng anh ơi, em sợ. Hắn bừng tỉnh và dừng ngay lại. Hắn ôm cô vào lòng. - Cho anh xin lỗi, anh không kiềm chế được mình. Cô nói như gió thoảng, đầu lắc lắc. - Em sợ lắm, anh nhớ giữ dìn cho em nhé. - Ừ anh xin lỗi. Cô lại lắc đầu và nép chặt vào ngực hắn. - Anh yêu em, em đừng sợ. Cô chỉ gật đầu mắt vẫn nhắm chặt không nói. - Vừa rồi anh cảm xúc quá làm anh sợ em đừng giận anh nhe. - Ừ… - Anh yêu em đừng giận nhe. - Ừ … Hắn hôn lên trán cô một nụ hôn dài và lại xiết chặt cô vào lòng. Lúc này hắn yêu cô lắm. Với cô đây là lần đầu tiên va chạm người con trai. Cô không hiểu sao, với hắn cô thích ngay từ lần nhìn thấy hắn đầu tiên. Cô cảm thấy rất tin tưởng hắn. Bề ngoài cô khá mạnh dạn nhưng thực ra không phải thế. Cô cũng rất yếu đuối như bao cô gái khác. Khi ở hoàn cảnh này cô thực sự run. Cô không phải sợ hắn mà cô sợ bản thân cô không kiềm chế được thì cô và hắn sẽ vượt qua giới hạn mất. Với hắn cũng thế, hoàn cảnh đó làm hắn mất kiểm soát chứ thực sự hắn yêu cô trong sáng không dục vọng. Cô và hắn không biết ôm nhau im lặng trong bao lâu. Chỉ tận khi thấy một số cặp uyên ương khác lao xao đứng dậy đi về thì mới tách nhau ra. Vừa nhìn thấy hắn má cô lại ửng hồng. Cô lại nép vào ngực hắn tay đám nhẹ vai hắn. - Anh hư .. anh hư - Anh xin lõi rồi mà, lần sau không giám nữa đâu. - Liều thế, người ta không giữ thì không biết thế nào. - Lúc đó có biết gì đâu. Lần sau anh còn thế cứ cấu anh một cái thật đau cho chừa. - Biết lỗi là được rồi em không đánh anh của em đâu. - Ừ anh cảm ơn, hình như trời lạnh hơn thì phải. - Hình như thế, mình về đi. - Đi về đi, về phủ ăn bún ốc tối nay không nấu cơm nữa nhé. - Vâng, tuỳ anh yêu. - Ăn xong lên Kim Mã uống café ca nhạc cho ấm em nhỉ. - Vâng hôm nay nhiều tiền thế. - Mới có học bổng. - Thảo nào mình đi về đi. Thế là cô và hắn đứng dậy ra về. Qua những buổi đi tâm sự thế này cô và hắn càng hiểu và yêu nhau nhiều hơn. Cô tâm sự cho hắn tất cả, từ gia đình đặc biệt là mẹ. Rồi cô kể cho hắn về thời học cấp 3 về các chàng trai theo đuổi cô, về lớp học đại học. Hắn cũng vậy, tuy nhiên hắn không đề cập đến việc của chị. Cũng đôi lần cô thắc mắc về mối tình đầu của hắn nhưng thấy hắn không thích và hơi xúc động nên cô thôi và không bao giờ đề cập đến việc này nữa. Tối hôm đó sau khi đưa cô về nhà, hắn lại viết nhật ký. Nhưng hắn chỉ viết một dòng “Từ bây giờ không bao giờ được làm thế nữa không mất nàng giờ Q ơi”. Từ sân bóng về, hắn lao ngay vào nhà tắm. Gần đến giờ hẹn để sang đón cô đi học tiếng Anh. Hắn tắm ngay dù trời khá lạnh. Vừa ra khỏi nhà tắm hắn rùng mình và thấy nặng đầu. Hắn thấy mình mệt mỏi và hơi lả đi. Hắn vội vã vào giường nằm. Ngẹt mũi, hắt hơi liên tục cổ họng hắn đau, người rất khó chịu. Hắn bị cảm rồi. Hắn mệt quá và thiêm thiếp đi lúc nào không biết. - Anh sao thế này, anh bị ốm à. Hắn mở mắt ra cô đang nhìn hắn đầy lo lắng. Hắn đau họng không nói được chỉ gật đầu. Cô lo lắng ra mặt, tay cô sờ vào đầu hắn. - Không bị sốt chắc anh bị cảm lạnh rồi. - Ừ … anh tắm xong thì thấy mệt quá. Hắn thều thào. - Anh đã ăn gì chưa. - Em đến lúc nào vậy. Hắn vừa lắc đầu vừa nói. - Em vừa đến đây. Chờ mãi mà không thấy anh đón em linh tính thấy có việc nên đạp xe sang bên anh. Vào nhà thấy cửa mở, xe để ngoài sân lên phòng thì thấy anh đang nắm ngủ. Gọi mấy lần anh mới tỉnh lại. - Bây giờ mấy giờ rồi em. - Gần 6h chiều rồi. - Em cứ đi học đi kệ anh. Anh nằm một lúc là dậy được thôi. - Không anh ốm thế này em đi học sao được. Hắn không nói gì cả mà nhắm mắt lại. Hắn cảm thấy một cơ đau đầu dữ dội. Sao nhanh thế vừa còn chạy hùng hục trên sân, về đến nhà đã cảm ngay đi được. - Anh cứ nghỉ đi nhé, em đi nấu cho anh bát cháo tía tô và mua thuốc cho anh uống nhé. - Ừ thế cũng được. Hắn gật đầu khi cô đề nghị. - Chìa khoá xe máy anh để đâu. - Vẫn ở tầng 1 anh để ngay trên bàn ý. - Anh cứ nghỉ đi nhé. Em đi một tý là về thôi. Hắn gật đầu và lại thiếp đi. Hắn chỉ tỉnh lại khi thấy tiếng động. Mở mắt ra hắn thấy một tô cháo nóng đang bốc hơi nghi ngút cô đặt trên bàn. Một cốc nước để cạnh. Cô cười tươi nhìn hắn. - Dậy ăn đi anh, chỉ ăn xong bát cháo này là khỏi ngay thôi. - Miệng anh đắng quá. Em cho anh cốc nước anh uống tráng miệng. - Vâng đây anh, anh còn khó chịu không. - Vẫn vậy. - Anh ăn đi nhé, em đi làm cốc nước chanh anh uống nhé. - Ừ. Cô đi xuống nhà. Hắn ngồi ăn cháo một cách khó khắn. Vừa ăn hắn vừa nghĩ đến cô. Hắn quá cảm động. Các lần hắn ốm trước đây hắn toàn phải tự xoay xở một mình vừa cô đơn vừa thấy tủi thân. Bình thường người ta khoẻ không sao. Khi bị ốm người ta mới thấy có người thân bên cạnh quan trọng thế nào. Hắn cảm thấy ấm lòng. Không phụ lòng cô hắn cố ăn hết bát cháo cô nấu. Cô lên lại một nụ cười tươi nhìn hắn. Hắn cảm thấy mình hạnh phúc quá. Cô như người vợ hiền chăm sóc hắn. Hắn nhìn cô với anh mắt biết ơn và đầy yêu thương. - Ăn không ngon à. - Không do mồm anh đắng thôi, cháo em nấu thơm ngon lắm. - Anh ăn xong uống thuốc em chuẩn bị sẵn đây, rồi cốc nước chanh này nhé. Xong rồi xúc miệng bằng nước muối nằm nghỉ một tý là khỏi thôi. Tội ghê. Nhìn phờ phạc thương thế. - Em có vẻ rành chữa bệnh nhỉ. - Mẹ em là bác sỹ mà. Ngày xưa mỗi khi cảm lạnh mẹ đều bắt bọn em ăn uống như thế chỉ 1 ngày là khỏi ngay. - Chỉ cần có em bên cạnh là anh khoẻ ngay được không cần thuốc. Em là thuốc của anh đấy. - Ốm thế mà vẫn còn tán tỉnh ghét thế nhỉ. Thôi đưa bát đây em đi rửa, anh uống thuốc đi nhé. - Ừ cám ơn người yêu đảm đang của anh. Cô lườm yêu hắn. Cô hạnh phúc lắm. Hắn là thế. Luôn nói những lời dịu dàng với cô. Cô rất thích, cô cảm thấy yêu hắn rất nhiều vì những lời tâm tình của hắn. Hắn không lỗ mãng sỗ sàng mà hắn luôn chọn thời điểm thích hợp khen, nịnh cô. Hắn làm cô cứ ngây ngất khi hắn tán tỉnh cô như thế. Cô so sánh với những chàng trai khác đến tán cô cô thấy hắn thật tinh tế nhẹ nhàng. Sau khi uống thuốc xong một lúc hình như thuốc có tác dụng gây buồn ngủ. Hắn lại thiếp đi. Không biết bao lâu hắn mới tỉnh lại. Mở mắt ra hắn vẫn thấy cô ngồi đó. Cô đang ngồi chơi game trên máy tính của hắn. Hắn đã thấy người nhẹ nhõm đi nhiều. - Em vẫn còn ở đây à. Mấy giờ rồi em. - Anh tỉnh rồi à. Mười rưỡi tối rồi anh ạ. - Vậy em về đi anh khá hơn rồi không muộn quá, em cứ lấy xe của anh mà về. - Tối nay em ở đây với anh, về nhà em không an tâm. Lúc nãy em chạy qua nhà báo với con Linh rồi. - Anh khoẻ rồi, con trai ốm có tý có gì đâu. - Anh không thích em ở bên anh à. Cô dỗi - Không không anh thích, lại dỗi rồi. - Người ta quan tâm cứ từ chối. - Mai em có đi học không. - Có chứ, anh cứ nghỉ đi nhé. - Xem thế nào đã, nếu khoẻ thì đi học nằm nhà chán lắm. - Thôi nghỉ một hôm cho khoẻ hẳn để còn làm xe ôm cho em. Chứ lại ốm ra còn khổ hơn. - Ừ. - Còn đau đầu không anh. - Hết rồi em giỏi thế. Cô cười không nói. Bây giờ hắn mới nhìn kỹ cô. Cô đang mặc một quần áo ở nhà xinh xắn. Tóc buộc cao. Cô khoác chiếu áo khoác của hắn. Cô ngồi chéo hai chân đặt lên ghế đang chơi bài trên máy tính. Nhìn cô lúc này toát lên vẻ nữ tính dịu dàng. Cô thể hiện như người vợ trẻ chăm chồng. Hắn nghĩ lại so với lần ốm trước chỉ có một mình tiều tuỵ không ai chăm sóc. Hắn chỉ muốn chết mỗi khi nghĩ về chị về hắn. Nước mắt và nước mắt. Nỗi cô đơn và sợ hãi. Còn lần ốm này của hắn hắn thấy hạnh phúc và ấm áp. Càng nhìn cô hắn càng thầm cảm ơn cô vì những tình cảm những sự quan tâm cô mang đến cho hắn. - Trời lạnh rồi thôi tắt máy đi lên đây nằm với anh cho ấm. Cô mím môi hơi cười mặt hơi vênh lên liếc nhìn hắn rồi lại nhìn vào màn hình. - Đợi em tý em đang chơi. - Thôi lên đây với anh mình nói chuyện. - Em đang chơi, anh đi vệ sinh đi thay quần áo ra chứ để nguyên áo sơ mi mặc đi ngủ à. - Ừ quên, em không nhắc anh không nhớ. Lúc nãy đang định đi đón em thì choáng vào nằm ngay. Hắn ra khỏi chăn và lấy một bộ quần áo ở nhà vào nhà tắm vệ sinh rửa ráy, thay quần áo và trở vào phòng. Hắn vẫn còn yếu nên khi ra ngoài hơi lạnh. Hắn rùng mình liên tục. - Em giặt hết quần áo cho anh rồi à. - Vâng lúc anh ngủ em tiện giặt luôn. - Thôi đi ngủ đi anh thấy trời lạnh lắm. Cô quay ra má ửng hồng. Tình huống này ngoài dự kiến của cô. Cô bối rối thực sự. Mấy tháng yêu nhau cô và hắn hầu như dính chặt với nhau nhưng nằm với nhau như thế này là chưa bao giờ. Mà cái mặt hắn cứ tỉnh bơ làm cho cô càng bồi hồi khó nghĩ. Từ nãy giờ cô đang ngồi nghĩ chọn phương án nào cho hợp lý. Ngủ với hắn đêm nay, cô thích chứ. Nhưng cô sợ. Còn nếu sang phòng bên cạnh mà ngủ thì buồn chết. Cái gì cũng không tiện. Cô bối rối. Hắn đứng đằng sau cô ôm cô thủ thỉ. - Đi đi ngủ đi. - Ừ để nguyên điện nhé. - Thế nào cũng được. - Anh tắt máy cho em nhé em lên trước đây. Cô vội vàng trèo lên giường chui vào chăn đợi hắn. Hắn nhìn cô cười. Hắn biết cô ngại nhưng hắn muốn nằm ôm cô ngủ đêm nay. Hắn chui ngay vào trong chăn sau khi tắt máy tính. Cô đang nằm quay mặt vào tường, từ đằng sau hắn ôm cô. Cô rùng mình. - Em sao vậy. - Không. - Em hồi hộp à. - Người ta đang … cứ hỏi. - Anh có ăn thịt em đâu quay mặt lại đây. - Còn lâu mới ăn thịt được. Người ta chưa ngủ thế này bao giờ ngại bỏ xừ được. Mặt cứ hơn hớn. - Mình vẫn ôm nhau có gì đâu mà em ngại. - Ôm khác ngủ khác, nhìn cái mặt kìa. - Đẹp trai hay xấu trai. - Không biết. Xấu xí. Hắn ôm chặt cô vào lòng. Thực ra lúc này hắn vẫn còn rất mệt. Nhưng có cô bên cạnh sự mệt mỏi của hắn dường như tan biến. Một người con gái mềm mại đang nằm trong lòng hắn. Hương thơm của cô toả ra làm cho hắn dường như quên hết rã rời do bệnh. Hắn rúc đầu vào mái tóc của cô và hít một hơi dài rồi đặt vào nó một nụ hôn nhẹ. Cô quay mặt lại nhìn hắn. Hắn mỉm cười. Cô nép vào lòng hắn. Ấm áp và dễ chịu đó là cảm giác của hắn lúc này. - Anh yêu em lắm. - Anh xạo. - Hôm nay em có mệt không. - Không…. - Em đang nghĩ gì thế. - Không…, anh nghỉ đi cho nhanh khỏi. - Ngủ cả chiều rồi nói chuyện một chút, em buồn ngủ à. Cô lắc đầu hai tay vê vê vào nhau. Hắn thấy cô hình như vẫn còn bối rối. - Em ngại à. - Ừ… - Sao vậy. - Em không biết. Hắn không hỏi cô nữa mà ôm chặt cô vào lòng. Hắn thấy cô nóng hổi trong lòng hắn. Còn hắn thực sự dậy sóng. Nhưng hắn kiềm chế, hắn biết mình phải kiềm chế. Nhưng trong hoàn cảnh này quả thực hắn bồi hồi vô cùng. Tay hắn muốn du lịch cơ thể cô. Vì nó mềm mại quá, nó thơm tho quá nhưng hắn phải kiềm chế. Hắn chỉ dám xoa xoa đùi của cô. Chỉ thế thôi hắn đã thấy mình lâng lâng rồi. Không chịu được hắn cặp chặt cô vào trong lòng. Cô thở mạnh trong tay hắn hắn hôn lên mái tóc của cô. Rồi hắn hôn xuống tai cô. Cô thu mình lại ép chặt đầu vào ngực hắn. Hắn thấy buồn buồn, hơi đau nhẹ ở ngực. Cô đang cắn nhẹ vào ngực hắn. Cô muốn báo hiệu cho hắn kiềm chế. Hắn tỉnh ra luôn. - Không sao đâu em. - Ư… - Mình ngủ em nhé. Cô không trả lời chỉ gật đầu. Hắn nằm thẳng ra để cô gối đầu lên tay hắn. Hắn xoa lưng cô như để ru cô vào giấc ngủ. Cả buổi chiều và tối đã ngủ, mặc dù người vẫn mệt nhưng lúc này hắn không ngủ được. Mặc dù cô đang nhắm tịt hắt và nép chặt vào hắn. Nhưng hắn biết cô cũng chưa ngủ. Hơi thở lúc mạnh lúc nhẹ của cô đã tố giác cô. Lúc này hắn và cô hoàn toàn có thể vượt qua giới hạn. Hắn hiểu dù có vượt qua thì cô cũng trả trách giận gì hắn nhưng hắn yêu cô. Hắn không muốn nếu có gì xảy ra thì cô lại đau khổ vì hắn. Hắn có quá nhiều kinh nghiệm về việc này. Không biết bao lâu thì cuối cùng cô cũng chìm vào giấc ngủ. Hắn vẫn thức, không giám động đậy để cho cô ngủ ngon. Phải một lúc rất lâu thì hắn mới tách nhẹ cô ra với tay tắt điện rồi lại ôm cô vào lòng và chìm trong giấc ngủ sâu.

ae có theo dổi ko vậy . ko thấy links chắc mai ko spot thể loại này nữa wa
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

#4736607 0
post nữa đi bạn! đang hay 

Chủ đề cùng mục


tình yêu, cảm thấy, đi học, yêu nhau, cho hắn, bao giờ, tâm sự, cốc nước, quần áo, hắn lại,
Bong88 nhà cái uy tín lời ca khúc Tin mới

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)