Ảnh - truyện vui 2011-08-01 18:44:19

Đồ con lừa


[size=3]Đồ con lừa[/size]

Chỉ có hai người trong một toa, trên một chuyến tàu đêm: Một đàn ông và một đàn bà. Họ còn phải đi rất xa nữa. Họ làm quen với nhau và nói chuyện phiếm. Và để giết thời gian, người đàn bà bắt đầu kể câu chuyện ngụ ngôn:

“Một lần, nhà vua quyết định đi săn. Ông gọi người hầu thân cận vào, dặn phải trông coi công chúa cẩn thận và phải thực hiện mọi mong muốn của công chúa, nếu không sẽ bị chém đầu. Đêm đến, công chúa gọi người hầu vào phòng ngủ. Người hầu bước vào phòng.
Công chúa trần truồng trên giường nói:
- Ta đang rất lạnh!

Người hầu tìm thấy cái chăn trong phòng đắp cho công chúa rồi bỏ đi. Đêm hôm sau, cũng vẫn tình huống như hôm trước, chỉ khác là trong phòng không có cái chăn nào. Người hầu liền giật cái rèm treo ở cửa sổ xuống, đắp cho công chúa và cũng bỏ đi. Đêm thứ ba thì cái rèm không còn nữa và người hầu buộc phải cởi áo của mình đắp cho công chúa.
Nhà vua đi săn trở về. Ngài cho gọi cả công chúa và người hầu đến hỏi:
- Nào, người hầu của ta, ngươi hãy cho ta biết ngươi đã thực hiện các nghĩa vụ của ngươi ra sao?
- Muôn tâu bệ hạ, thần đã thực hiện mọi mong muốn của công chúa rồi ạ.
- Thế còn con, con có thể nói gì, công chúa?
- Hắn ta chẳng thực hiện một mong muốn nào của con cả!
- Thế thì, ngươi hãy chuẩn bị, sáng mai, ta sẽ cho đao phủ chặt đầu ngươi.

Người hầu trung thực tìm đến nhà thông thái, kể lại câu chuyện đó và mong ông giải thích cho tại sao công chúa lại nói vậy. Nhà thông thái chỉ tay vào đống cỏ khô và nói:
- Ngươi có thấy đống cỏ khô đó không? Hãy đến đó và ăn đi!
- Để làm gì?
- Bởi vì ngươi là con lừa!”
Kể đến đây, cả hai người trong toa tàu cùng cười phá lên vì người hầu ngu ngốc kia… Và đã đến lúc người phụ nữ phải xuống tàu…
Người đàn ông giúp chị ta mang những cái túi và vali nặng ra khỏi tàu. Trước khi chia tay, người phụ nữ đưa cho người đàn ông một ít tiền. Người đàn ông liền nói:
- Cô ơi, cô làm sao đấy. Đơn giản là tôi muốn giúp cô thôi mà!
- Không. Anh không hiểu ý tôi rồi. Tiền này để anh mua… cỏkhô

[size=3]Hết biết[/size]

Giờ văn, thầy giáo :
- Theo các em, thế nào là sự rung động trước cái đẹp?
1 bé trai:
- Thưa thầy, ví dụ như khi ta đứng trước hoa hậu hoàn vũ khỏa thân 100% ạ!
Thầy:
- Em ra ngay khỏi lớp, ngày mai mời phụ huynh đến gặp tôi!
Ngày hôm sau, thầy vào lớp, thấy bé trai nọ lầm lỳ trốn xuống ngối tít tận cuối lớp, dãy bàn cuối cùng.
Thầy:
-Ai cho phép em tự tiện đổi chỗ? Phụ huynh đâu, sao không thấy đến?
Trò:
-Thưa thầy, bố em bảo là, nếu thầy không thấy rung động khi đứng trước hoa hậu khỏa thân, thì thầy là người bệnh hoạn, pê-đê, bố em kinh tởm không muốn gặp, còn em phải ngồi tránh thầy ra.
!!?

[size=3]Món quà trong dịp đi hưởng tuần "hấp hôn"[/size]

Hai vơ chồng già đi hưởng tuần "hấp hôn", ở một khách sạn nổi tiếng, bên bờ biển thơ mộng. Để bà vợ ngạc nhiên, ông chồng vào trong một tiệm bán quần áo hàng hiệu loại nổi tiếng của khách sạn, đặt mua một chiếc áo ngủ thật sexy, rồi dặn người bán hàng gói lại, mang lên phòng….

Tối hôm ấy, người bán hàng mang gói quà lên, ông chồng trịnh trọng trao cho bà vợ món quà kỷ niệm tuần hấp hôn, rồi nói với bà mặc thử xem sao !

Bà vào bên trong chuẩn bị. Ông nằm ở ngoài chờ đợi, và tưởng tượng những cảnh lãng mạn sắp xảy ra…

Khi mở gói quà ra, bà thấy một chiếc áo thủ thật mỏng, gần như nhìn thấy toàn bộ, cùng với biên nhận 500 đô la. Bà chợt nghĩ, áo này mặc cũng như không, hơn nữa mắt của ông già kém lắm, khó phân biệt thật giả. Bà quyết định không mặc áo để mang trả lại, tiết kiệm được 500 đô, và cứ trần truồng như thế bước ra….

Dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn nến tình tứ được cắm trên chiếc bánh "hấp hôn", lão ông nhỏm dậy, bước xuống giường, từ từ tiến tới lão bà:

-Mẹ kiếp, cái áo mắc tiền thế kia mà nó không ủi cho một cái, nhăn nhúm quá !

[size=3]200 phần trăm[/size]

4 bà xồn xồn vừa đánh tứ sắc vừa nói chuyện cho đỡ buồn . sau khi đã bàn qua các đề tài đi shop, mua sắm, trời mưa trời nắng .ect. các bà nói tới đề tài .. phòng the. .

Bà thứ nhất than thở :
So với mấy năm trước thì .. khả năng ân ái của ông xã em lúc này chỉ còn 50 phần trăm .

Bà thứ hai tiếp lời:
Thế còn đỡ hơn ông xã của em ,ảnh yếu xìu hà . Làm ăn thì khi được khi cái .. chỉ còn được khoảng 25 phần trăm thôi.

Bà thứ ba rên rỉ :
Vậy thì hai chị còn măy mắn hơn em . Chồng em lên giường chưa kịp làm cái gì hết là đã ngáy khò khò . Cũng như bất lực 100 phần trăm. Thiệt là chán mớ đời!

Bà thứ tư im lặng một hồi lâu mới buồn bã lên tiếng :
Các chị đều may mắn hơn em . Ông xã em bất lực tới 200 phần trăm lận !

Ba bà kia đồng thanh hỏi lớn :
Sao tới ..200 phần trăm lận ???

Ông xã em bị tay nạn lưu thông năm vừa qua, xương sống bị chấn thương nên ảnh bị liệt từ lưng quần trở xuống Đã vậy … ảnh còn bị đập đầu vô tay lái , đứt mất cha nó luôn .. cái lưỡi !

[size=3]Cáo phó[/size]

Xếp nọ là quan tham Hanoi, bị bệnh nặng. Lúc đã nguy kịch, ông dặn vợ con phải "cáo phó" cẩn thận trên truyền hình, báo chí, thông báo cho các nơi đến phúng viếng.
Bà vợ ông nghe dặn sụt sịt nói:

- Xin ông cứ yên tâm!

- Yên tâm là yên tâm thế nào! Bà phải nhớ kỹ là truyền hình thì phải thông tin vào "giờ vàng", báo phải đăng ở trang có nhiều người xem. Những nơi tôi đã từng đến mừng Tết, mừng tuổi, mừng cưới, mừng tân gia thì điện trực tiếp. Chớ để sót một nơi nào đấy, nhất là đừng quên mấy thằng tôi đã nâng đỡ, cất nhắc…

Vâng… - Bà vợ sụt sùi:

- Ông cứ yên tâm mà lên thiên đàng.

- Lên thiên đàng à! Trên ấy thế nào?

- Trên ấy cảnh đẹp như tiên, con người như thánh hiền, người tốt đều được lên trên ấy.

Ông ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo:

- Thế thì không được! Tôi phải xuống âm phủ thôi. Thiên đàng như bà nói thì lên đấy còn làm ăn gì được nữa. Bạn bè tôi đã và cũng sẽ xuống cả dưới âm phủ. Bà phải cầu trời, khấn phật để tôi được xuống dưới đó, mấy người còn nợ tôi đang ở dưới ấy, tôi phải xuống tìm họ mới được.

Nói xong, ông trợn ngược mắt nấc lên. Bà vợ tưởng ông chết oà khóc. Ông mở mắt ra bảo:

- Tôi đã chết đâu mà bà vội khóc thế! Gọi ngay thằng trợ lý vào đây, tôi có việc cần căn dặn riêng nó.

Bà vợ vội quay ra tìm anh trợ lý và gọi con cháu vào. Ông đuổi tất cả ra ngoài chỉ để một mình anh trợ lý tin cẩn ở lại.

Ông hỏi nhỏ:

- Tao đối với chú mày thế nào?

- Chu… chu đáo lắm ạ. Xếp luôn nâng đỡ em. Nhờ sếp tiến cử, em vừa có quyết định đề bạt chức trưởng phòng rồi ạ!

- Thế thì tốt! Bây giờ tao dặn thế này. Hôm trước lão thầy bói nói kiếp sau tao vẫn sẽ làm sếp vậy nên khi mua vàng mã, chú mày nhớ mua và đốt cho tao một… nữ thư ký nhé!

- Vâng… vâng… em sẽ nhớ… sẽ nhớ…

- Này… này…Sếp thều thào rất nhỏ, anh trợ lý phải cúi xuống ghé sát tai mới nghe rõ. Ông nói vẻ ngập ngừng: Nhớ đốt cho tao một ít bao… cao su nhé! Xuống dưới đó lạ nước, lạ cái, chưa quen địa bàn, chưa có cơ sở tin cậy, lỡ dính vào cái khoản ết iếc SIDA thì chết mất mạng, hiểu không?

- Nhưng ở Hàng Mã mọi thứ đều có, từ người, trâu bò, voi, ngựa, ti vi, tủ lạnh, xe máy, ô tô, máy vi tính, cho đến xe tăng, máy bay, tàu hoả, vệ tinh nhân tạo, tàu du hành vũ trụ, ra đa, tên lửa, bom nguyên tử… Chả thiếu thứ gì. Nhưng cái khoản… bao cao su thì chưa thấy dân vàng mã họ làm ạ!

- Gay nhỉ? Xếp tỏ vẻ băn khoăn. Anh trợ lý chợt nảy ra sáng kiến:

- Hay là em đốt luôn các loại… bao cao su thật để sếp đem theo cho yên tâm. Loại vàng mã lỡ nó làm hàng rởm thì bỏ mẹ.

- Đúng đúng! Chú mày đúng là một trợ lý rất thông minh. Chú mày mà luôn đi theo tao thì tốt quá.

Anh trợ lý sợ tái mặt vội lủi ra ngay. Còn sếp nọ thì có vẻ rất yên tâm. Ông thở hắt ra rồi mới lịm hẳn.

[size=3]Mong ước mong manh[/size]

Ở vòng chung kết của một cuộc thi hoa hậu quốc tế nọ, ban giám khảo lần lượt đưa ra các câu hỏi để hỏi các thí sinh, câu hỏi như sau ” các cô hãy sơ lược đôi chút về bản thân và nói lên mong ước của các cô trong tương lai” .
Sau khi nghe xong câu hỏi, các cô gái lần lượt trả lời, đến cuối cùng , đến lượt của miss áo dài đến từ VN, cô bước lên trả lời:
Miss : Dạ kính chào ban giám khảo và toàn thể khán giả, trước hết em xin kể một đôi điều về cuộc đời của em . Cuộc đời của em gặp nhiều gian truân lắm , em đã trải qua 3 đời chồng , mà đến hiện nay , em vẫn còn trinh…..
BGK: ???, xin cô giải thích rõ ràng hơn, đã qua 3 đời chồng mà làm sao cô vẫn còn trinh??
Miss: Dạ thì có gì đâu, thằng chồng đầu tiên của em làm ở trong viện bảo tàng, châm ngôn của ổng lúc nào cũng là ” Cấm sờ vào hiện vật “.
Đến thằng chồng thứ 2 , ảnh làm ở cục điều tra hình sự , lúc nào miệng cũng nói ” Giữ nguyên hiện trường”.
Đến cuối cùng em nản quá , lấy thằng chồng thứ ba , anh chàng này thì làm ở bộ kế hoạch đầu tư, ông này thì khá hơn 2 thằng chồng củ của em , nhưng cũng suốt ngày chỉ có” Vạch ra , nhưng không làm gì hết” , thiệt là tức chết ……
BGK: …….
Miss: Cho nên , em có một ước mơ nhỏ nhoi thôi, đó là lấy được một người chồng vừa ý, em không dám đòi hỏi, chỉ cần ảnh đạp xích lô cũng được..
BGK: Sao vậy?
Miss : Bởi vì có chồng đạp xích lô sướng lắm , cứ ” leo lên” là “đạp ” liền…hì hì

[size=3]Tuổi tây tuổi ta[/size]

Trước khi làm đám cưới Thanh Bình và Thu Ba đã cho ra đời một đứa con trai hơn năm tuổi. Đến ngày kỷ niệm 15 năm chung sống, hai vợ chồng mở dạ tiệc ăn mừng hấp hôn.
Cậu con trai muốn biết rõ mục đích nên thắc mắc hỏi.
- Ba mẹ ơi! ba mẹ mới cưới nhau 15 năm mà sao con vừa mừng birthday 21 tuổi?
Thu Ba mắc cở không muốn cho con mình biết là mình đã tạm ứng trước nên nói
- Vì con lớn lên bên này nên không biết. ba mẹ mừng ngày cưới 15 năm là theo dương lịch, còn con 21 tuổi là tính theo tuổi ta đó mà.
Cậu con: ?!?

[size=3]Điếc[/size]

Một cô gái sắp lấy chồng. Sau khi biết được vị hôn phu của cô coi trọng cái trinh như núi Thái sơn, cô bèn đến thú thực với bác sĩ là cô đã lỡ đánh mất cái trinh từ thời mới trổ mã.
Cô năn nỉ bác sĩ tìm phương pháp chữa giúp cho.
Bác sĩ nhăn mặt, suy nghĩ rồi trả lời:
- Rất khó ! Nhưng tôi có thể chữa được nếu cô chịu điếc cả đời vì tôi giải phẩu… lấy cái nhĩ tai của cô thay thế vào cái màng trinh đã mất.
Thiếu nữ ưng thuận và bác sĩ áp dụng lối chữa kể trên một cách hoàn hảo.
Sau ngày cưới ít lâu, người chồng cô ta gặp vị bác sĩ đã chữa cho cô. Hai người vốn quen biết nhau từ trước. Bác sĩ hỏi thăm:
- Thế nào ông bạn ? Vợ chồng đều mạnh khỏe cả chớ?
- Cám ơn bác sĩ. Chúng tôi nhờ trời đều được mạnh khoẻ cả . Nhưng có lẽ mai này, tôi sẽ phải dắt nhà tôi lại để bác sĩ coi dùm cho.
- Bà nhà ta sao vậy?
- Thưa bác sĩ, nhà tôi không đau ốm gì, nhưng bị nặng tai lắm…Mà lạ nhứt là mỗi khi tôi nói, nhà tôi cứ dạng hai chân ra … hình như để …nghe.

[size=3]Ăn phở[/size]

Cu Tí đi học về khoe với mẹ:
- Mẹ ơi! Hôm nay con được điểm 10 về môn ” Vệ Sinh Thường Thức “
- Con của mẹ giỏi quá! Để mẹ dẫn con đi ăn phở.
- Hay quá! Chờ con lấy áo mưa mặc rồi hẵng đi mẹ nhé.
- Trời đâu có mưa. Sao phải mặc áo mưa hả con?
- Ăn phở phải mặc áo mưa. không thôi bệnh đấy mẹ ạ.
- Ai dạy con vậy? Vệ sinh phòng bệnh thường thức của con để đâu rồi?
- Tại bữa nọ con nghe ba nói với bác Hai xê: ” Huynh cứ đi ăn phở mà không chịu mặc áo mưa. Có ngày bị bệnh SIDA thì bỏ xừ đó “
- Mẹ cu Tí: !?!
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Chủ đề cùng mục


size 3, trợ lý, người hầu, phần trăm, thực hiện, Người hầu, mặc áo, Bà thứ, Bà vợ, thằng chồng,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)