Phim ảnh 2009-01-10 02:57:28

Lê Hoàng: Cậu bé thông minh nhưng ngốc nghếch!


Đạo diễn Lê Hoàng
Tôi không biết mình may mắn hay bất hạnh khi được Lê Hoàng cho là bạn?! Vì “tình bạn” với Lê Hoàng, vì hiểu Lê Hoàng ở góc độ nào đó, và tôi cũng thử phác thảo chân dung của vị đạo diễn, dù không còn dính dáng đến “Gái” (phim Gái nhảy), nhưng cái tên vẫn luôn nóng hôi hổi này.

Nhớ dai như… Lê Hoàng

Tôi gặp Lê Hoàng lần đầu tiên ở Hà Nội, lúc đó Lê Hoàng đang nổi như cồn với “Gái nhảy”, và cũng bị… đập tả tơi vì Gái nhảy. Lê Hoàng được các nhà báo tên tuổi săn đuổi, còn tôi mới chập chững vào nghề trong thân phận cộng tác viên, nên chỉ dám lấm lét nhìn từ xa. Một hôm, tôi lấy can đảm điện thoại cho Lê Hoàng. Chưa hết bất ngờ vì cái giọng the thé của người đàn ông có thân hình “dài ngoằng” này, tôi lại ngạc nhiên vì Lê Hoàng “thân thiện” đến mức, tôi chỉ gọi điện xin phỏng vấn, mà anh “buôn” đến… 2 tiếng đồng hồ. Có lẽ Lê Hoàng cứ tưởng tôi chễm chệ ngồi gọi điện thoại chùa từ một tòa soạn có vị Tổng biên tập hào phóng nào đó, mà không biết rằng cái đứa sinh viên tôi đây đang méo mặt đứng ở bưu điện vì biết chắc nhuận bút sẽ không đủ trả tiền điện thoại! Cuối cùng tôi cũng xin được địa chỉ để gửi câu hỏi cho Lê Hoàng.

Tôi nhận được câu trả lời nhanh ngoài sức tưởng tượng. Thậm chí, cái người hay chê bôi, bỉ bai như Lê Hoàng lại khen câu hỏi của tôi hay. Ngoài sức tưởng tượng hơn là dù chẳng biết tôi đẹp hay xấu, béo hay gầy, độc thân hay đã có chồng con, mà Lê Hoàng vẫn “rủ rê” tôi vào Sài Gòn làm việc. Nguyên văn câu nói của Lê Hoàng là: “Sài Gòn mới thực sự là đất làm báo. Em muốn làm báo thì phải vào đây”. Với tôi, lúc đó chỉ là lời mời vô trách nhiệm (tất nhiên rồi, vì Lê Hoàng đâu có trách nhiệm gì trong việc rủ rê tôi vào Sài Gòn, có thiệt thì chỉ thiệt cái thân tôi).

Tốt nghiệp đại học, tôi được tuyển vào Đẹp. Hơn một năm sau, tôi gọi điện cho Lê Hoàng, và… choáng vì Lê Hoàng vẫn nhớ tôi là ai. Nguyên văn câu nói của Lê Hoàng lúc này là: “Sao? Em vẫn chết dí ở Bắc Kỳ à? Nghe tôi, Sài Gòn mới thực sự là đất làm báo”. Và rất nhiều lần sau đó, Lê Hoàng (không biết có nhận “phong bì” của Sài Gòn không) mà vẫn một mực rủ rê tôi dấn thân.

Nhầm lẫn chết người vì Lê Hoàng

Tôi không biết Lê Hoàng đã rủ rê bao nhiêu nữ phóng viên bỏ Hà Nội, nhưng với trường hợp của tôi thì Lê Hoàng đã thành công! Vị đạo diễn ngôi sao này còn nhiệt tình tới mức, hỏi tôi có cần không thì sẽ ra sân bay đón. Cuộc cà phê đầu tiên của tôi ở Sài Gòn, tất nhiên là với Lê Hoàng, kéo dài hơn 2 tiếng, về Sài Gòn, về việc làm báo, rồi về anh A chị Z nào đó… Ra về, Lê Hoàng nói tôi ngồi đợi anh đi lấy xe đưa tôi về tòa soạn. Ngồi được một lúc thì tôi thấy chiếc Vitara Suzuki đỗ phịch trước mắt. Chắc chắn đây là xe của Lê Hoàng, vì sêri phim “Gái” ăn khách đủ để Lê Hoàng vi vu xe hơi, và hơn nữa, phim “Lọ lem hè phố” vẫn còn nóng hôi hổi, và khối nhà phê bình điện ảnh đang đua nhau “đập” Lê Hoàng vì “tội” quảng cáo (cảnh ca sĩ Quang Dũng đi xe Vitara) lộ liễu. Với suy luận vô cùng logic đó, tôi không đắn đo, lao thẳng đến chiếc Vitara trước mắt, nhưng chưa kịp mở cửa thì chiếc xe lao vút đi, để lại nguyên một làn khói trắng - ở đó, có Lê Hoàng đang nhăn nhở cười trên chiếc xe cũng hiệu Suzuki, nhưng là xe… hai bánh!

Làm báo kiểu Lê Hoàng

Vào Sài Gòn, một trong những nhiệm vụ đầu tiên của tôi là “câu” Lê Hoàng viết cho Đẹp. Với nhiệm vụ mới này, tôi lại khám phá ra rất nhiều điều liên quan đến việc làm báo của Lê Hoàng.

Đầu tiên, phải nói ngay là việc “câu” Lê Hoàng không khó, miễn bạn làm việc nghiêm túc (nghiêm túc ở đây là đưa báo ngay khi ló rạng khỏi nhà in và trả nhuận bút sớm); “dịch” được chữ Lê Hoàng (Lê Hoàng không dùng máy tính, không rành internet, chỉ viết tay, và chữ xấu hơn chữ… bác sĩ); biết nghe… chửi (vì số báo nào Lê Hoàng cũng tìm ra cái gì đó để chửi), nhưng quan trọng nhất là phải trả nhuận bút cao.

Tôi dám chắc Lê Hoàng là người viết báo nhanh nhất Việt Nam. Từ việc bó rau muống mắc hơn phiên chợ hôm qua 500 đông, đến vấn đề nền kinh tế toàn cầu điêu đứng vì lạm phát, vào tay Lê Hoàng, đảm bảo nó sẽ thành xuất phẩm báo chí trong vòng chưa đầy một tiếng. Có lần đến nhà, Lê Hoàng dẫn tôi vào bếp, chỉ vào một tập giấy xỉn màu dày cộp và khoe: “Ông viết ngần ấy bài trong vòng mấy ngày nhưng đủ dùng cho… vài tháng. Tòa soạn nào gọi là ông có bài ngay, như thế ông mới có thời gian làm phim chứ!” (Xin mở ngoặc là thời gian này, Lê Hoàng đã đổi cách xưng hô từ “anh” sang… “ông” với tôi). Nói đến đây, tôi mới nhớ, tất cả siêu phẩm báo chí làm nên danh tiếng của Lê Thị Liên Hoan (bút danh của Lê Hoàng) đều ra đời từ… căn bếp sặc mùi thức ăn của vợ anh. Ốm tong teo và không thích ăn vặt, nhưng cái bàn ăn - bàn làm việc của Lê Hoàng lúc nào cũng đầy đồ ăn vặt của phụ nữ, mà mỗi lần đến, tôi không thể kìm lòng.

Có hợp tác mới biết Lê Hoàng… tham tiền như thế nào. Không biết các tờ báo khác trả nhuận bút cho Lê Hoàng như thế nào, còn tôi - dù dở đủ “mánh khoé” để thuyết phục, nhưng Lê Hoàng nhất quyết “Không trả đủ ngần ấy một bài, ông không viết”, dù viết báo đối với Lê Hoàng không phải công việc khó khăn như cô sinh viên mới chập chững vào nghề, hay anh nhà báo đau đáu vì lương tâm với nghề. Có lần bực mình, tôi cáu: “Anh tham tiền vừa vừa thôi nhé”, thì giọng Lê Hoàng tỉnh bơ: “Ô, ông tham tiền mà, không trả ngần ấy ông nhất quyết không viết!”.

Nhúng mũi kiểu Lê Hoàng



Với tôi, chủ nhật là ngày hạnh phúc nhất, vì tôi có thể yên tâm ngủ thỏa thích đến… trưa mà không phải áy náy, ân hận hay sợ bị… trừ lương. Thế nhưng khối ngày chủ nhật hạnh phúc của tôi bị Lê Hoàng “nghiền nát” bằng những cuộc điện thoại từ 6 giờ sáng. Lý do Lê Hoàng dựng tôi dậy không có gì to tát, thường là: “Tại sao tờ báo đó lại đưa bà X đó lên, anh chả ghét gì bà X, già cũng được, xấu cũng được, nhưng cũ quá. Người ta có thể cũ, nhưng suy nghĩ phải độc đáo, đằng này lên báo đọc sách giáo khoa. Thói quen làm báo như thế thì khá sao được? Đúng là con mẹ già viết về bà già”; hay “Này em, sao cái tờ báo đó làm “thối” kinh khủng, ai đời lại…”, hay “Hôm qua em có xem cái chương trình A,B,C đó không, đúng là làm không ngửi được”, hay “Đúng là làm báo kiểu nhà mình, chỉ là buộc dây vào đuôi con mèo”…

Chuyện của thiên hạ, nhưng ít khi Lê Hoàng “buôn” dưới một tiếng. Sau cuộc điện thoại dài 2 - 3 tiếng (là chuyện thường) thì tôi cũng tỉnh queo, không thể nào ngủ tiếp. Có lần bực mình, tôi cáu: “Đó là chuyện của người ta, anh cứ phải đau đớn làm gì?”, thì Lê Hoàng hạ bớt cái giọng chua chát của mình xuống và nói: “Ờ thì anh cứ lo thân anh, đau đớn làm gì cho mệt. Nhưng thấy chuyện thối quá thì quen đứa nào điện thoại cho đứa đó phàn nàn. Em khổ ở chỗ thân với anh nên phải nghe anh!”.

Xúi dại kiểu Lê Hoàng

Phần lớn cuộc gặp gỡ giữa tôi với Lê Hoàng vì lý do công việc. Nhưng cuộc nói chuyện (thường kéo dài vài tiếng) luôn vượt ra ngoài phạm trù công việc. Trong đó, chủ yếu là Lê Hoàng xui tôi tận hưởng cuộc sống đi, thậm chí xui tôi… hư đi (“hư” ở đây nghĩa là yêu nhiều vào). Giọng điệu của Lê Hoàng thế này: “Lẳng lơ chết cũng ra ma, chính chuyên chết cũng đi ra ngoài đồng. Chả dại gì mà không hư, để nếm mùi cuộc sống. Em còn trẻ, mà đặc quyền của người trẻ là có quyền vấp ngã. Chứ già rồi vấp ngã khó mà đứng dậy”. Nhưng tôi ấn tượng nhất là cái cách đại diện cho chủ nghĩa hưởng thụ của Lê Hoàng: “Bọn “Tây” có câu nói rất hay: quá khứ là lịch sử, tương lai là bí ẩn, chỉ có hiện tại là món quà của cuộc sống. Em có biết vì sao bọn “Tây” hay dùng thẻ tín dụng không? Vì triết lý của thẻ tín dụng là hãy tiêu số tiền mình sẽ kiếm. Nên em hãy tận hưởng cuộc sống, đừng lê lết sống”. Lê Hoàng còn xúi tôi phải ra… hiệu sách lề đường, mua bằng được cuốn “Chuyện tình một đêm” về đọc để “mở mắt ra xem giới trẻ đang sống thế nào”.

Tôi tin Lê Hoàng biết hưởng thụ, vì Lê Hoàng là khách VIP của Milano, trên người Lê Hoàng, dù chỉ là cái móc chìa khóa cũng là hàng hiệu. Mới đây, Lê Hoàng còn tậu chiếc Vaio siêu mỏng, siêu bé, dù chẳng biết gì về máy tính (và theo cách nói của Lê Hoàng là “dùng mở ra ở chỗ… đông người”). Nhưng tôi không chắc Lê Hoàng có dám “hư” không, ngoại trừ vài lần tự khoe mình là “bóng”!

Đanh đá như Lê Hoàng

Ai biết Lê Hoàng cũng đều công nhận đó là người đàn ông… đanh đá nhất Việt Nam! Bất cứ chuyện gì không hài lòng, dù là chuyện của mình hay của thiên hạ, Lê Hoàng đều điện thoại… chửi rủa. Kiểu đanh đá của Lê Hoàng đã làm không biết bao nhiêu người rớt nước mắt. Có thể đó là chị nhà báo, cô sinh viên hoặc bà… bán cá (toàn đàn bà). Mà Lê Hoàng đã chửi thì phải… vài tiếng. Ở đây, tôi có một lời khuyên cho những ai đã, đang và sẽ là nạn nhân từ “bệnh đanh đá” của Lê Hoàng là hãy dũng cảm… đanh đá hơn anh ta! Và, tôi cũng bật mí thêm: Là người đàn ông có vẻ ngoài yếu ớt, giọng nói the thé, đanh đá, cay nghiệt và gai góc, nhưng bản chất Lê Hoàng là người tốt bụng. Tôi xin mượn câu nói của nhà văn, nhà báo Phan Hồn Nhiên để hoàn thành những nét cuối cùng về chân dung Lê Hoàng: “Lê Hoàng là một cậu bé, thông minh nhưng ngốc nghếch!”.

Theo Đẹp
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Chủ đề cùng mục


Lê Hoàng, điện thoại, Gái nhảy, nhuận bút, cho Lê, rủ rê, Sài Gòn, câu nói, trả nhuận bút, nóng hôi,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)