Chuyện shock 2013-01-26 18:35:48

Mong ae đừng ấn vào ko hối hận đấy ( Truyện có thật phần 1)


Các câu chuyện này chỉ được dân chúng dựng lên, không có cơ sở rõ ràng nên các bạn chỉ nên coi nó là chuyện phiếm đọc cho vui thôi nhé

1/Slender man
 

lender Man là một nhân vật được dựng lên từ những tấm ảnh đó là một sinh vật có tay dài thòng lòng gầy nhom vói khuôn mặt chỉ có cái miệng không mắt và mũi, mặc một bộ comple màu đen đeo cà vạt (ma lịch sự). Nhiều câu chuyện được dựng lên xung quanh nó ảo ảo thật thật.
Nạn nhân của Slender man thường là những kẻ mất trí hoặc bị ảo giác, nó sẽ xâm vào tâm trí nạn nhân, tuy nhiên nếu là con nít thì nó lại tỏ ra thân thiện (ông Ba Bị), người lớn thì bị nó dẫn đắt và điều khiển, họ sẽ gặp ác mộng, sổ mũi ốm liệt. Và hấp dẫn nhất là nó sẽ dẫn người ta vào một khu rừng gần đó, nơi mà họ sẽ bị giết

Một số người đã cho rằng mình đã thấy Slender sau đây là câu chuyện của 1 người

Càng ngày tôi càng mất ngủ, tôi thức hàng đêm, canh chừng cửa sổ với con dao trong tay, phòng khi thứ đó có thật.

Nó bắt đầu khoảng một hoặc hai tháng trước đây với bạn tôi (tôi đang sử dụng một tên khác vì lý do an toàn), Vic. Tôi đang lên mạng xem youtube thì Vic biểu tôi xem thử mấy cái video về Slender trên mạng. Tôi đồng ý nhưng thực sự thì tôi không xem mà đợi chừng vài tuần sau, lúc đang chán tôi đã lên mạng và search về nhân vật này. Nhưng tôi cũng chỉ coi đó là một tin đọc cho vui và bỏ ngoài hết mọi chuyện.
Một hôm Vic đến nhà tôi trong tâm trạng bất thường và anh ấy cho rằng gần đây anh hay có cảm giác bị người khác theo dõi. Tôi đã mời Vic đến ngủ tại nhà và anh nhận lời. Tối hôm đó tôi và Vic chơi games tới tận khuya khoảng 3h sáng chúng tôi mới đi ngủ. Sáng hôm sau tôi thức dậy nhưng không thấy Vic, tôi nghĩ rằng Vic đã dậy và kiếm gì đó để ăn. Tuy nhiên tôi xuống nhà tìm Vic nhưng không thấy. Tôi gọi cho Vic và nghe thấy tiếng điện thoại phát ra từ nhà tắm. Hoá ra Vic bị đau bụng và ngủ quên trong nhà tắm… không có gì quá bất thường xảy ra.
Hai tuần sau Vic cứ suốt ngày nói về Slender và Marble Hornets tôi nghĩ rằng anh ấy đang dần bị ám ảnh bởi nhân vật này. Tôi quyết định đến thăm Vic. Đến nơi thì không thấy Vic, chủ nhà nói rằng Vic đã chuyễn đến thành phố khác sống, ông ấy còn nói rằng gần đây Vic càng trở nên hoang tưởng, suốt ngày ở trong nhà như canh chừng cái gì đó. Tôi hỏi chủ nhà địa chỉ mới của Vic và xin ông ấy xem qua nhà Vic. Căn nhà khá lộn xộn và bẩn, tôi đến sau nhà và bỗng thấy một vòng tròn to thật to trên tường cùng dấu X ghi trên đó. Lúc đó tôi nghĩ đó chỉ là trò đùa của bọn trẻ ranh trong xóm. Tôi trả chìa khoá lại cho chủ nhà và về nhà.
Tối hôm đó là một đêm bão to. Tôi chợt thức vì nghe tiếng sấm ngoài trời, tôi quyết định xuống bếp uống nước thì nghe những tiếng động lạ phát ra, nghĩ rằng chắc là do con chó của mình nên tôi không kiểm tra. Xuống đến cầu thang tôi bỗng sững người, gáy lưng tôi rợn lạnh. Tôi có một cảm giác rất rõ ràng là ai đó đang theo dõi mình và dường như có một thứ gì đó rất cao đứng ngay sau tôi, tôi quay ngay lại nhưng không thấy gì cả. Tôi lặng lẽ trở về giường và ngủ.
Sáng hôm sau tôi đi tìm Vic, tôi đến địa chỉ mà chủ nhà cho tôi nhưng Vic không có tại đó. Tôi đã để lại lời nhắn yêu cầu Vic liện lạc với tôi sớm nhất có thể. Tôi rất lo cho Vic……………
Vê nhà, tôi chợt lạnh người khi thấy trên vỉa hè trước nhà tôi xuất hiện một hình tròn to đùng cùng dấu X, y như cái biều tượng tại nhà Vic. Tôi để rèm mở để bắt mấy lũ nhóc ranh nào vẽ lên vỉa hẻ nhà tôi. Tôi đang ăn trưa với một cái sandwich thì nhận được mail từ Vic trong đó ghi " Anh đang bị theo dõi". Tôi bất ngờ không biết liệu Vic có bị hoang tưởng quá không. Sau khi đọc tôi đã gọi cho Vic và hỏi Vic về việc này tuy nhiên Vic nói rằng anh không thể nói chuyện lâu, anh lập tức hỏi tôi có điều gì kì lạ xảy ra không. Tôi cho Vic biết về cái biểu tượng trước vỉa hè nhà mình. Anh bảo tôi hãy cẩn thận.Đêm đó tôi không thể ngủ được vì cứ có cảm giác ai đó đang theo dõi mình từ ngoài sân, có những lúc như tôi thấy một cái bóng đen to dài ngoài đấy. Đã 4 giờ sáng tôi vẫn cầm chắc con dao trong tay nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi phải tìm ra câu trả lời, có lẽ Vic có thể giúp tôi…
Và nếu bạn là một trong đó đã theo tôi, dừng ngay đi. Chuyện này đã đi quá giới hạn. Nhưng nếu bạn tiếp tục,tôi sẽ tìm thấy bạn và tôi sẽ gọi cảnh sát vì chuyện rình rập này
Nếu có ai biết bất cứ điều gì, xin vui lòng giúp đỡ tôi.


2/ User 666 Youtube
 

User 666 (còn biết đến là sm666) là 1 video trên youtube post bởi nana825763
Câu chuyện thế này
Tôi làm việc cho youtube năm 2006, tôi rất bận gần đây một số người phàn nàn vì họ bí lock account youtube. Một trong số người đó đưa tôi 1 link đến channel của anh ấy đó là youtube.com/666 yêu cầu tôi kiểm tra. Tôi trở về nhà lên mạng và gõ link này và thấy rằng account này đã bị khoá, không có gì kì lạ. Tuy nhiên khi bấm nút Refresh liên tục thì các video trên trang đều hoá thành chữ X666. Một lúc sau thì bỗng channel của user666 hiện ra. Channel này như của những kẻ tâm thần, trong đó có 1 video về 4 đứa trẻ cứ cố gắng vặn đầu mình cùng nhiều video kinh dị khác. Tôi quyết định tắt IE đi nhưng không được, như ai đó đã hack máy tính tôi. Trên màn hình máy tôi vẫn là cái nền channel đỏ như máu của user666 cùng những đoạn video kinh dị lặp lại.

[V-Z]





4/Bản nhạc Pokemon
Bài này trích nguyên từ Genk
 

Lavender Town Syndrome (hội chứng Lavender Town)

Red và Green là 2 phiên bản Pokemon đầu tiên được ra mắt tại Nhật Bản vào ngày 27/2/1996, trong đó có một địa danh mang tên Lavender Town. Ít lâu sau khi phát hành, người ta ghi nhận rất nhiều trường hợp trẻ em từ độ tuổi 7-12 đã tự sát theo nhiều cách khác nhau, số khác đổ bệnh hoặc nhẹ hơn cảm thấy đau đầu kinh khủng, và tất cả đều có một điểm chung đó là đã chơi Pokemon Red hoặc Green.

Nhiều tin đồn nhanh chóng xuất hiện sau đó, cho rằng nguyên nhân là do một địa điểm có tên Lavender Town và tất cả những vụ tự sát chỉ xảy ra sau khi các nạn nhân đã đặt chân tới nơi này trong game. Bắt đầu nghiên cứu theo hướng đó, người ta nhận thấy rằng bản nhạc nền của Lavender Town mang giai điệu rất u ám và có chứa những âm thanh tần số rất cao mà chỉ tai của trẻ em mới cảm nhận được bởi chúng chưa phát triển hết, gây ra ảnh hưởng xấu đến đầu óc và cơ thể. Cái tên Lavender Town Syndrome cũng từ đó mà xuất hiện và được cho là nguyên nhân gây ra 200 trường hợp tự sát, phần lớn bằng cách treo cổ hoặc nhảy lầu.

Hiện tại, bản nhạc nền của Lavender Town có nhiều sự khác biệt giữa các phiên bản, nhưng những vụ tự sát chỉ được ghi nhận trong đợt phát hành đầu tiên của Pokemon. Hãng phát triển game khi đó đã phải tiến hành chỉnh sửa bằng cách hạ tần số của những âm thanh được cho là nguyên nhân, và từ đó chưa có trường hợp trẻ em tự sát nào xảy ra. Khác với đa số creepypasta khác đã được chứng minh là hư cấu, Lavender Town Syndrome hiện vẫn còn đang nằm trong vòng bí ẩn và gây tranh cãi.


Bản nhạc nguyên gốc trong Lavender Town.
[V-Z]

Trong Pokemon Red, Lavender Town được biết đến là nơi yên nghỉ dành cho các Pokemon, vì vậy mà bản nhạc nền của nó cũng mang màu một màu sắc u ám đặc trưng.
Ngoài ra một số người khi mở bản nhạc này bằng công cụ chỉnh sửa đã thấy sóng âm của bài hát vẽ nên hình thù kì lạ tựa tựa như con maaaaaaaaaaa


5/ Creep về game Sonic
 

Câu chuyện kể về 1 người nhận được 1 món đồ từ người bạn thân trong đó là 1 cái đĩa game Sonic cùng 1 bức thư kỳ lạ. Tóm tắt bức thư là đường như trò chơi Sonic trong đĩa đã bị ma ám.Tuy nhiên anh chàng vẫn cài thử game và chơi. Sau khi cài game thì cái màn hình đầu game có vẻ khá kì lạ

"Mắt Sonic bắt đầu chảy máu và nó như nhìn thẳng vào tôi. Tôi nghĩ đó chỉ là 1 bug nhỏ của game nhưng nó cứ lặp đi lặp lại cho đến khi tôi nhận ra trò chơi này không bình thường"
Các level của game thì xáo trộn, hết lần này đến lần khác Sonic như nhìn tôi với con mắt đen ngòm rỉ máu. Một số gameplay kì lạ nhưng anh chàng vẫn tiếp tục chơi như bị thôi miên cho đến khuya. Giật mình vì nghe tiếng thì thầm sau lưng anh ta quay lại nhưng không có gì cả, sau đó quay lại màn hình vi tính thì thấy khuôn mặt Sonic nhe răng cười cùng đôi mắt rỉ máu. Từ đó anh ta luôn gặp ác mộng về Sonic và nhưng nhận vật trong game cho đến khi anh ấy gửi cái đĩa đó cho 1 người bạn……


6/ Jeff the killer
 

Jeff the killer là một nhân vật tâm thần, lúc nhỏ Jeff và anh trai thường bị bắt nạt bởi 3 thằng bạn tên là Randy, Keith và Troy. Trong một bữa tiệc Jeff lại bị 3 tên này bắt nạt, chúng đổ thuốc tẩy lên người Jeff rồi châm lửa đốt. Jeff đã lên cơn điên và gíết chết cả 3 người. Lúc đó Jeff dường như đã trở thành 1 tên tâm thần hoàn toàn.
Lúc tỉnh lại ở bệnh viện, khuôn mặt Jeff đã bị bỏng hoàn toàn, biến dạng khủng khiếp đôi môi như mất hoàn toàn. Tuy nhiên Jeff lại thấy thích thú với khuôn mặt mới này và hắn cười điên dại. Bác sỹ nghĩ đó chỉ là tác dụng phụ của thuốc an thần.
Jeff được trở về nhà, và ngay buổi tối đầu tiên, mẹ của Jeff thấy Jeff đang rạch khuôn mặt mình ra từ chỗ cái miệng đến hết má. Và thế là trên khuôn mặt Jeff lúc nào cũng có nụ cười man rợ, việc này theo Jeff giúp hắn không phải tốn công vào việc cười nữa ( giống Joker trong Batman). Jeff còn đốt hết lông mày của mình để mọi người có thể thấy toàn bộ khuôn mặt của mình. Mẹ của Jeff báo việc này với bố của Jeff, cho rằng con mình đã bị điên. Sau đó Jeff đã giết cả bố và mẹ của mình rồi anh trai.
Một thời gian sau có hàng loạt vụ giết người hầu như là trẻ con. Lũ nhóc bị giết lúc nằm ngủ. Một đứa trẻ đã may mắn thoát được và kể lại kẻ giết người có một nụ cười nhợt nhạt gớm ghiếc cùng đôi mắt đen tối. trước khi giết, hắn ta chỉ nói nhỏ nhẹ với nạn nhân "Đi ngủ đi"…. Đó chính là Jeff the killer

7/The Rake
 

Mùa hè 2003 ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ rộ lên những tin đồn về một sinh vật kỳ lạ. Các thông tin,hình ảnh hay câu chuyện về sinh vật này không hiểu sau một thời gian sau đó lại bị biến mất hoàn toàn, những người viết các topic trên mạng về sinh vật này bị mất account không rõ lý do.
Những người thấy sinh vật này sống phần lớn ở vùng nông thôn NewYork. Họ thuật lại rằng đã thấy một sinh vật không rõ nguồn gốc, toàn thân trắng bạch, gầy gò, bàn tay có ngón nhọn và dài như móng vuốt, nhanh nhẹn. Và sinh vật đó được đặt tên là The Rake (cái bồ cào chắc tại cái móng vuốt).

Những người đã gặp The Rake đều có các chứng hoảng loạn tâm lý, sống trong sợ hãi. Năm 2006 người ta đã tập hợp tất cả tài liệu về The Rake, và nhận thấy rằng tất cả các câu chuyện liên quan đến The Rake đều có nét tương đồng và xuất hiện rải rác trên thế giới. Sau đây là vài mẩu chuyện

Bức thư của 1 người tự tử
"Tôi muốn có lại cuộc sống của mình, cuộc sống của tôi đã bị huỷ hoại và đây là lỗi của hắn. Mỗi lần thức dậy là tôi thấy hắn.Tôi cảm thấy tiếng thở của hắn đôi mắt của hắn, tôi mơ thấy hắn. Tôi không thể không ngủ mà không nghĩ tới việc lúc thức dậy sẽ thấy hắn nhìn tôi. Nỗi sợ bao trùm tôi đến nỗi tôi sợ mình sẽ phải thức dậy. Thế nên tôi sẽ không bao giờ thức dậy nữa.Tạm biệt."

Nhật ký của Mariner (1961)
"Hắn đến tìm tôi trong lúc đang ngủ. Tôi có thể cảm thấy hắn từ cuối chân giường. Hắn đã lấy tất cả mọi thứ. Chúng tôi phải quay lại Anh. Hắn yêu cầu chúng tôi không bao giờ tới đây nữa."

1 câu chuyện của 1 người đã bị The Rake ám kể rằng The Rake đã đến nhà gia đình bà ám con gái bà. Họ đã chuyễn đi đến nơi khác nhưng hắn vẫn cứ đến bên giường con gái bà mỗi lúc nó thức dậy, cùng với những tiếng thở khò khè lúc nhà bà đang ngủ.

Qua các câu chuyện thì có vẻ The Rake là một sinh vật na ná Slenderman. Tuy nhiên thay vì bắt cóc nạn nhân thì The Rake sẽ doạ họ mỗi đêm lúc đang ngủ và canh chừng trước giường cho đến khi họ thức dậy. Rake sẽ ám theo nạn nhân cho đến chết hoặc đạt được mong muốn của hắn. Dường như The Rake khá là nổi tiếng, có lẽ vì nhiều người bị nó ám. National Geographic Channel cũng có 1 lần nói về The Rake (trong 1 serie về sinh vật kỳ dị).
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

#4583403 3
đậu móe cấm ae xem chùa nhá
xem xong hãy để lại comment cảm xúc 3curse33curse3

#4583414 3
thông cảm em chưa có 300 keng nên chưa đăng được đường dẫn 3congratz3

hay thiệt. tự post tự xé tem rùi tự thớt xem chùa luôn 3ahhyes3

#4583534 3
đấy là sợ ế nên mới vậy 3aha3

#4616593 0
đã đọc post phần tiếp theo nhanh nhé thớt…em chờ3adore33adore3 chờ….thớt trong đêm3crisp3

ta like ủng hộ 3congratz3

#4583621 3
Creepypasta: 10% truyện có thật dc thổi to lên , 90% là chém 3bye3

chuẩn! thể loại Creepypasta chỉ làm người ta sợ khi đọc dẫn truyện trước thôi! 3bye3

#4583698 2
Cái user 666 ta đã từng thử rồi kết quả là éo vào dc :D

thể loại này hay quá 3adore3

#4583805 2
cái user666 bị youtube xoa hoàn toàn rồi còn cái video của bọn nhật bản vào thử đây nè

#4583817 1
ảo kinh
em đã vào thử và đã phải tháo pin máy tính
kinh éo chịu được ấn như trong cái clip trên thì đúng như vậy

@xelger cái user 666 là một chương trình virut trojan đấy bạn ạ hại máy tính đấy chứ chả tốt lành đâu
nó dùng trojan gọi là bound để cướp quyền điều khiển máy tính đấy ….
nhiều đứa hack vào mạng quốc phòng bên mỹ cũng xài thuật toán này 3ahhyes3 

@sarangbi thật hả bạn?

trò mèo à………………………………..3crisp3

#4593971 0
xem xong thấy thằng thớt nói đúng: không nên vào vì nó xàm vãi lồl

cái này không có chém gió đâu đây đúng là CreppyPasta thật sự. Giống như name 666, thứ mà đập đập đập chính là tim của quỷ satan đó mình đã dò nữa ngày mới biết đó là tim của quỷ satan đó. 1 CreppyPasta thật sự.3ahh3

[justify][size=large]eff đã cùng gia đình chuyển tới nơi ở mới. Cha của anh đã được thăng chức, và họ nghĩ rằng nên chuyển tới nơi thích hợp hơn. Jeff và anh trai Liu không có gì để phàn nàn. Nơi này tốt hơn nơi ở cũ nhiều. Sẽ có gì chờ đón họ? Tình yêu? Khi họ đã được giải thoát, và có một cô hàng xóm xinh đẹp đang bước tới gần họ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Xin chào! Tôi là Barbara. Tôi sống ở gần đây. Tôi đến để chào mọi người và đây là con trai tôi". Cô ấy quay lại và gọi con trai của mình: "Billy, đây là những người hàng xóm mới của chúng ta." Billy nói "hi" và chạy về sân chơi của mình.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]À," mẹ của Jeff nói, "Tôi là Margaret, và đây là chồng tôi Peter, và hai người con trai, Jeff và Liu" Mỗi người tự giới thiệu, và sau đó Barbara đã mời họ đến sinh nhật của con trai cô. Jeff và Liu có vẻ ko thích thú, bà Margaret thì bảo rằng cô hàng xóm rất thú vị, và gia đình bà sẽ tham dự buổi tiệc. Khi Jeff và gia đình dọn dẹp xong hành lý, Jeff đi lên phòng với mẹ mình.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]-"Mẹ, tại sao chúng con phải đến buổi tiệc? Chúng con đâu phải là những đứa trẻ"[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]-"Jeff,Chúng ta chỉ tạm thời ở đây thôi, con nên biết rằng chúng ta muốn dành thời gian với hàng xóm nhiều hơn. Bây giờ, chúng ta sẽ qua bên đó, câu chuyện kết thúc. OK?"[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Jeff bắt đầu lảm nhảm. Nhưng anh nhanh chóng im lặng, Jeff biết rằng khi mẹ đã quyết, thì ko ai có thể ngăn cản. Anh trở về phòng và ngồi phịch xuống giường, ngồi đó nhìn lên trần nhà, và đột nhiên, hắn có một cảm giác kỳ lạ. Một cơn đau nhẹ, nhưng … một cảm giác rất kỳ lạ. Hắn cho rằng đó chỉ là một cơn đau đầu. Jeff nghe thấy tiếng mẹ gọi anh ta xuống để lấy vali của mình.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Ngày hôm sau, Jeff bước xuống cầu thang để ăn sáng và chuẩn bị đến trường. Khi anh đang ăn, một lần nữa cơn đau đó ập tới. Lần này là dữ dội hơn. Nhưng Jeff ko quan tâm nhiều đến nó. Anh và Liu ăn xong, họ đi tới bến xe buýt. Họ ngồi ở đó chờ xe buýt, và sau đó, một sự bất ngờ, một đứa trẻ trên trượt ván nhảy qua trước mặt họ,chỉ cách mặt họ khoảng 1 inch. Cả hai đều ngạc nhiên. "Này, cái quái gì vậy?"[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Đứa bé đứng lên và quay lưng lại với họ. Nó có vẻ chỉ mới 12 13 tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi và quần jean màu xanh trà.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Tốt, tốt, tốt. Có vẻ như mình đã có con mồi mới " Đột nhiên, hai đứa trẻ khác xuất hiện. Một đứa thì siêu gầy và đứa còn lại thì béo ú. "Vâng, em muốn lại chào hỏi anh, đằng kia là Keith." Jeff và Liu nhìn qua đứa trẻ gầy. Nó có một khuôn mặt khắc khổ. "Và Troy." Họ nhìn qua những đứa trẻ béo. Cậu bé đó cứ như là một trái banh di động vậy. Nó giống như đang lăn hơn là đang đi. Jeff nghĩ thế.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Và em là Randy. Bây giờ, tất cả các trẻ em quanh khu vực này có đều phải nộp phí khi muốn đi xe buýt. Và 2 ông anh cũng thế".[/size][/justify]
[justify][size=large]Liu đứng lên, sẵn sàng để đấm vào mắt thằng nóc hỗn xược trong khi Keith rút ra một con dao bấm . "Tsk, tsk, tsk, tôi đã hy vọng bạn sẽ hợp tác, nhưng có vẻ như chúng ta phải làm điều này một cách khó khăn." Cậu bé đi lên và lấy ví trong túi Liu ra. Chợt Jeff có cảm giác đó một lần nữa. Bây giờ, nó đã thực sự mạnh mẽ, một cảm giác bỏng rát. Anh đứng dậy, nhưng Liu ra hiệu anh ta ngồi xuống. Jeff lờ đi và tiến đến đứa trẻ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Nghe đây ban nhạc bé nhỏ. Trả lại ví cho anh trai tao hoặc ăn đòn". Randy nhét chiếc ví vào trong túi mình và lấy ra con dao khác.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Oh? Vậy nhóc sẽ làm gì" vừa dứt lời, Jeff tung ra một cú đấm. Randy toé cả máu mũi, Jeff nắm lấy cổ tay của đứa trẻ và bóp vỡ nó. Randy gào lên và Jeff nắm lấy con dao từ tay. Troy và Keith lao lên, nhưng Jeff đã quá nhanh. Hắn ném Randy xuống đất. Keith rút dao ra và đâm tới, nhưng Jeff cúi xuống và đâm vào cánh tay. Keith buông tay ra làm con dao rơi xuống đất, miệng thì la lên vì đau đớn. Troy lúc này đã ra đằng sau, nó rút ra con dao mới và đâm tới, nhưng Jeff đã thậm chí không cần con dao. Hắn đấm thẳng vào bụng Troy và làm cậu bật ra xa. Jeff tỏ ra quá mạnh so với tất cả (Jeff chỉ hơn bọn nhóc 1, 2 tuổi). Liu đứng nhìn kinh ngạc, nhưng anh ta ko thể ngăn đc Jeff.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Jeff, chuyện gì xãy ra vậy?" Liu nói. Họ nhìn thấy xe buýt chạy tới và họ biết mình sẽ bị đổ lỗi cho toàn bộ việc này. Vì vậy, chúng bắt đầu chạy nhanh nhất có thể. Khi chạy, chúng quay lại nhìn và thấy tài xế xe buýt đang vội vã đưa lũ trẻ tới bệnh viện. Jeff và Liu đến trường, chúng không dám nói với ai những gì đã xảy ra. Tất cả những gì chúng làm là ngồi và lắng nghe. Liu chỉ nghĩ là Jeff đã đánh một đứa trẻ, nhưng Jeff biết nó còn nhiều hơn thế. Đó là một cái gì đó, đáng sợ. Khi hắn có cảm giác đó, hắn cảm thấy mạnh mẽ. Cậu không biết nó từ đâu tới, nhưng cậu cảm thấy vui vì có nó. Jeff bắt đầu thấy khác lạ đi, cậu tránh xa mọi người. Thậm chí khi cậu đi bộ về nhà, cậu không đi bằng xe buýt nữa, và Jeff cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. [/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Khi Jeff trở về nhà cha mẹ cậu bé hỏi cậu ngày của mình là như thế nào, và cậu nói, bằng một giọng hơi đáng ngại, "Đó là một ngày tuyệt vời." Sáng hôm sau, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa , cậu bước xuống và thấy 2 cảnh sát đang đứng trước nhà mình, mẹ thì nhìn lại cậu với một cái nhìn giận dữ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Jeff, các cán bộ này nói với mẹ rằng con đã tấn công ba đứa trẻ. Và rằng họ đã bị đâm. Đâm, con đã làm gì thế? [/size][/justify]
[justify][size=large]"Mẹ ơi, chúng nó mới là người đam con và anh Liu".[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Một viên cảnh sát lên tiếng "Chúng tôi đã tìm thấy ba đứa trẻ, hai bị đâm, và một có vết bầm trên bụng, và có nhân chứng chứng minh rằng cậu đã chạy trốn khỏi hiện trường. Bây giờ, cậu có điều gì để nói?" Jeff biết đó là không đúng. Cậu và Liu đã bị tấn công, nhưng sau đó không có gì chứng minh đó sự thật đó cả. Họ không thể nói rằng họ chạy trốn, bởi vì họ sợ. Vì vậy, Jeff không thể bảo vệ mình và Liu.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Con trai, lên goi anh xuống đây" Jeff không thể làm điều đó, vì cậu là người đánh bại tất cả những đứa trẻ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Thưa ông, nó … đó là tôi. Tôi là người đã tấn công lũ trẻ. Liu cố gắng giữ tôi lại, nhưng anh không thể ngăn cản tôi "cảnh sát nhìn Jeff và cả hai đều gật đầu.[/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify][size=large]"Chờ đã!" Liu từ trên cầu thang lên tiếng. Tất cả đều nhìn lên và thấy anh ta cầm một con dao. Các sĩ quan rút súng ra và bắt lấy Liu[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Đó là tôi, tôi đã đâm chúng. Có các dấu hiệu để chứng minh điều đó ", Anh ấy nâng tay áo lên để lộ ra những vết cắt và vết bầm tím, như thể anh ấy vừa đánh nhau.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Cậu bé, hãy đặt con dao xuống", ông sĩ quan trả lời. Liu nâng con dao lên và thả ra làm rơi nó xuống đất. Anh đặt tay ta sau đầu và đi về phía cảnh sát.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Không phải Liu, đó là tôi! Tôi đã làm nó! "Jeff khóc và kêu gào.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Huh, ông anh ngốc nghếch. Đang cố gắng để bảo vệ cho những gì tôi đã làm". Cảnh sát đã dẫn Liu ra chiếc xe tuần tra.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Liu, hãy nói cho họ biết đó là em! Nói với họ! Em là người đánh đập những đứa trẻ "mẹ của Jeff đặt tay lên vai.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Jeff, đừng nói dối nữa. Chúng ta biết đó là Liu, con có thể dừng lại ", Jeff bất lực nhìn theo chiếc xe chạy đi. Một vài phút sau, cha của Jeff về đến nhà và vẫn chưa biết điều gì.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Ông Bush vừa về đến nhà khi chiếc xe cảnh sát khuất dạng. Ông ko biết chuyện gì đã xãy ra. Bà Margaret thì đang quỳ bên bệ cửa, còn Jeff thì đứng trầm ngâm. "Con trai, có chuyện gì xãy ra thế" ông hỏi. Jeff ko trả lời. Hắn đang rối. Bà Margaret tiến lại và kể tất cả. Một giờ sau, khi cả cha và mẹ hắn đang cực sốc và ngồi trong phòng khách. Jeff ko thể tin vào chúng. Hắn ko thể chịu đc việc mọi người nghĩ về Liu xấu xa trong khi người gây tội là mình. Jeff bỏ lên phòng. hắn cố tìm giấc ngủ. Cố thoát ra nổi ám ảnh tội lỗi.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Hai ngày trôi qua. Ko có tin tức gì về Liu. Jeff thì vẫn nằm đó. Chỉ có mặc cảm tội đồ làm bạn với hắn.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Đó là cho đến thứ 7, khi mẹ nói với Jeff bằng vẻ mặt rất vui.[/size][/justify]
[justify][size=large]-"Jeff, tỉnh dậy nào, ngày này tới rồi"[/size][/justify]
[justify][size=large]Jeff cố nhớ hôm nay là ngày gì. Cậu ko thể nào nghĩ ra.[/size][/justify]
[justify][size=large]-"Hôm nay là tiệc sinh nhật của Billy, con nhớ thằng bé ko? Nó là hàng xóm nhà mình đấy" - Bà Margaret nói thêm.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Mẹ! Tại sao con lại phải đến 1 buổi tiệc toàn trẻ con chứ?"[/size][/justify]
[justify][size=large]- "Jeff! Những ngày vừa qua thật là tồi tệ, và con cần một chút vui tươi để thay đổi ko khí. Ko cãi nữa. Mặc quần áo vào và đi cùng bố mẹ qua nhà Barbara".[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Jeff uể oải ngồi dậy, hắn ko mong đợi điều này. Và khi thay đồ xong, Jeff bước xuống cầu thang thấy ba mẹ đã chuẩn bị xong để đi. Họ mặc đồ rất đẹp. Cứ như là đến một buổi tiệc hoàng gia vậy. "Thật nực cười" - cậu nghĩ. Bộ đồ đó chẳng phù hợp với đám trẻ tí nào.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]-"Jeff, lấy bộ nào đàng hoàng hơn đi".[/size][/justify]
[justify][size=large]-"Mẹ, mấy bộ đồ đó giống như đồ hề vậy, con ko mặc nó đâu".[/size][/justify]
[justify][size=large]-"Đây là cách duy nhất để gây ấn tượng. Ko nói nhiều. mặc bộ khác vào ngay".[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Và cũng như mọi lần, Jeff ko thể thay đổi đc ý mẹ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Cậu tiến tới tủ và tìm một bộ đồ nào ít quái dị nhất. Những chiếc áo sơ mi màu loang lỗ sặc sỡ. Cuối cùng cậu tìm thấy một chiếc màu trắng. "Nhanh nào Jeff, chúng ta sẽ trễ mất".[/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify][size=large]Cả gia đình Jeff băng qua đường để đến nhà Barbara. Barbara đã đợi sẵn trong nhà, cùng với các vị khách khác, và họ cũng ăn mặc như cha mẹ Jeff. Ko thấy lũ trẻ, chúng đang chơi ngoài sân. "Jeff, em ra chơi với lũ trẻ đi". Barbara đã bảo vậy thì cậu đành phải đi thôi. Cậu tiến về phía vườn. Bọn trẻ đang mặc đồ cao bồi và chơi trò bắn súng. Tất nhiên là súng nhựa. Lúc đầu Jeff tỏ ra ko mấy thích thú, nhưng nhanh chóng, cậu nhập cuộc với bọn trẻ. Đã rất lâu rồi, cậu mới đc vui chơi như thế này. Và cậu bắt đầu nghĩ tới Liu. Bỗng nhiên, cậu nghe thấy tiếng ồn kỳ lạ. Sau đó, một hòn đá bay vào mặt Jeff. Randy, Troy và Keith nhảy qua hàng rào và tiến vào. Chúng đi bằng ván trượt. Jeff để khẩu súng giả qua một bên và bảo bọn trẻ đứng sau mình. Trong khi Randy nhìn cậu với ánh mắt hận thù.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Xin chào, Jeff". Randy lên tiếng. "Bọn tao và mày vẫn còn 1 món nợ phải trả đấy." Jeff nhìn thấy mũi của mình đang chảy máu. "tốt thôi. giữa tao với mày vẫn còn một số chuyện, và vì thế anh trai tao đã bị tạm giam".[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Ánh mắt Randy đầy sự giận dữ "Ồh đúng vậy, lần đó bọn tao đã thua. Nhưng giờ đây, bọn tao đến đây là để giành chiến thắng. Và bọn tao sẽ đập nát cái mặt ch* của mày". Randy lao về phía Jeff, hắn nắm lấy vai Jeff trong khi Jeff liên tục tung những cú đấm vào mặt. Nó húc đầu vào ngực Jeff. Jeff xô Randy ra và cũng vừa lúc đó, người lớn trong nhà chạy tới.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Troy và Keith cũng rút súng ra. Chúng nó chưa đủ tuổi để sở hữu súng. Có lẻ chúng đã ăn cắp nó. "Tất cả đứng im, ko thì sẽ có đứa bị bắn". Randy vừa nói vừa lấy ra một con dao và đâm vào vai Jeff. Jeff quỵ xuống và rên la vì đau đớn. Randy bắt đâu đá vào mặt, Sau ba cú đá, Jeff nắm được chân nó và xoay tròn, Randy ngã xuống đất. Jeff đứng dậy và bước về phía cửa sau. Troy nắm lấy cậu. Chúng ko muốn Jeff bỏ chạy.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Khuôn mặt Jeff bổng trở nên sắc lạnh. "Mày cần giúp gì àh?". Jeff nắm lấy Troy, nâng bổng lên bằng 1 tay và ném qua hàng rào. Randy lúc này đã bò dậy và liên tục đá vào bụng Jeff. Làm cậu ngã quỵ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Randy nắm lấy Jeff ném vào nhà, xô bể cửa kính và lăn thẳng xuống bếp. Nó bắt lấy chai Whisky đang để trên bàn, lao vào đập lên đầu Jeff. Và lại ném Jeff vào phòng khách.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Thôi nào Jeff, nhìn tao này!" Jeff liếc nhìn lên, khuôn mặt của cậu đầy máu. "Tao là một trong những người làm anh trai của mày bi bắt! Và bây giờ mày chỉ muốn ngồi ở đây và để cho anh mày chết trong đó àh? Mày phải cảm thấy xấu hổ chứ. Đứng lên, và chiến đấu đi Jeff".[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Cuối cùng. Jeff cũng đứng lên chiến đấu. Khắp mặt Jeff bây giờ là máu và vodka. Và.. Một lần nữa, cậu cảm nhận được cảm giác lạ, mà đã lâu cậu ko cảm thấy nó. "Tốt lắm Jeff " Randy nói. Cảm giác đó lại bùng phát. Nó giống với lần mà suýt tý nữa, Jeff đã giết chết bọn nó. Khi cảm giác đó đến, một cái gì đó bên trong Jeff trỗi dậy. Tinh thần của cậu bị phá hủy, lý trí đã biến mất, tất cả những gì Jeff có thể nghĩ tới, là GIẾT. Hắn chụp lấy Randy và đóng lên đầu như đang đóng một cây cọc xuống đất. Rồi nâng nó lên và đấm thẳng vào tim. Randy cảm thấy tức ngực. Khi Randy chỉ còn thở hổn hển. Jeff lại đập như nện búa vào mặt nó. Máu tuôn ra từ cơ thể của Randy, cho đến khi tim nó vỡ toạc ra, và chết.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Mọi người đang nhìn Jeff. Các bậc cha mẹ, những đứa trẻ thì khóc rống lên, thậm chí Troy và Keith cũng vậy. Mặc dù tay chúng vẫn đang chỉ súng vào Jeff. Jeff nhìn thấy những khẩu súng của gia đình Barbara đc cất dưới cầu thang. Khi hắn chạy tới đó, Troy và Keith bắn ra xối xả, tuy nhiên Jeff đã biến mất. Jeff đã chạy lên tầng trên. Troy và Keith đang ở dưới chân cầu thang, vừa tiến lên vừa nã đạn. Khi chúng bắn ra viên đạn cuối cùng, Jeff đã núp trong phòng tắm. Cậu lấy khăn tắm để băng vết thương trên đầu. Troy và Keith quăng súng đi, chúng lấy dao ra[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Troy vung con dao của mình về phía Jeff, những người lớn đã bí mật đi sau và đã dùng khăn chụp vào đầu Troy. Troy đã bị khống chế và bây giờ chỉ còn Keith. Nó nhanh hơn Troy, nó thả con dao xuống và bóp cổ Jeff. Nó xô Jeff vào tường. đèn dầu ngã xuống từ trên bàn thờ và 2 đứa bắt đầu bị cháy. Ngay lập tức, Jeff cởi bỏ khăn và dùng nó để dập đám cháy trên người Keith, để mặc vết thương trên đầu mình. Và cậu lại nở một nụ cười.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Jeff. Có gì vui mà mày cười?" Keith hỏi, và lấy ra bật lửa. Trên đầu Jeff đầy Vodka và dầu. Nó ném bật lửa về phía Jeff. Jeff bắt lửa như một cây đuốc sống. Cậu la lên vì đau đớn, cố gắng xông ra. Và ngã xuống cầu thang. Mọi người bắt đầu la hét khi nhìn thấy Jeff, bây giờ Jeff là một người đầy lửa và đang ngã quỵ xuống. Cậu sắp chết. Điều cuối cùng Jeff nhìn thấy là cha mẹ cậu và mọi người đang cố gắng để dập tắt ngọn lửa.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Jeff tỉnh lại với màn đêm xung quanh. Cậu nhận ra rằng mặt mình đang bị băng kín. Cậu ko thể thấy gì. Nhưng cảm nhận đc những vết thương khắp cơ thể đã đc may kín. Cậu cố gắng đứng dậy, gỡ bỏ các ống truyền và cố lê đi. Một y tá chạy vào hốt hoảng.[/size][/justify]
[justify][size=large]"Tôi không nghĩ rằng bạn được đi đâu", cô nói khi đưa cậu trở lại giường và cắm lại các ống. Jeff ngồi đó, không nhìn thấy gì, không có nhận thức về những gì xung quanh. Cuối cùng, sau giờ làm, cậu nghe tiếng mẹ của mình.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Con yêu, không sao chứ?". Bà hỏi. Jeff không thể trả lời,khuôn mặt cậu bị băng kín, và cậu không thể nói. "Àh, mẹ có tin rất tuyệt vời đây. Sau khi tất cả các nhân chứng nói với cảnh sát rằng Randy đã thú nhận mình là người gây hấn, cảnh sát đã thả Liu ra, Anh com sẽ được thả vào ngày mai, và sau đó hai con sẽ lại được ở bên nhau".[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Bà Margaret ôm ấp vuốt ve Jeff và nói lời tạm biệt. Trong vài tuần sau đó, Jeff phải ở trong bệnh viện. Đến ngày băng mặt của cậu được gỡ bỏ. Cả gia đình Jeff đều có mặt ở đó, để xem cậu sẽ như thế nào. Khi các bác sĩ lấy bao băng trên khắp cơ thể Jeff, họ chờ đợi đến khi lớp băng cuối cùng trên khuôn mặt Jeff đc gỡ xuống.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Hãy hy vọng cho điều tốt nhất", bác sĩ nói. Ông nhanh chóng kéo tấm vải, để lô ra khuôn mặt của Jeff.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Bà Margaret hét lên khi nhìn thấy khuôn mặt của Jeff. Ông Bush và Liu thì kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mặt cậu. [/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Sao thế mọi người? Điều gì đã xảy ra với khuôn mặt của tôi ", Jeff nói. Cậu vội vã rời khỏi giường và chạy vào phòng tắm. Nhìn vào gương và thấy nguyên nhân gây ra sự sợ hãi. Khuôn mặt của Jeff. Nó … nó khủng khiếp. Miệng cậu rộng và sâu ra và đỏ như máu vì bị đốt. Khuôn mặt đã biến thành một màu trắng hoàn toàn. và mái tóc thì bết lại thành dải màu nân hoặc đen. Jeff từ từ đưa tay lên khuôn mặt của mình. Cậu có thể caarm nhận đc khuôn mặt mình. Cậu quay lại nhìn gia đình, sau đó nhìn lại vào gương.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]-"Jeff", Liu nói, "Nó ko phải điều gì quá xấu …"[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Không phải là xấu?", Jeff hét lên. " Đúng rồi, Đó là hoàn hảo!" Cả nhà kinh ngạc trước câu nói của Jeff. Jeff bắt đầu cười và mắt trái và tay thì lên cơn co giật.[/size][/justify]
[justify][size=large]-"Uh … Jeff, con không sao chứ?"[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]- "Ko sao? Tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn! Ha ha ha ha ha haaaaaa, nhìn tôi đi. Khuôn mặt này hoàn hảo với tôi!". Jeff không thể ngừng cười. Hắn vuốt ve khuôn mặt của mình. Nhìn vào nó trong gương. Điều gì gây ra điều này? Vâng, bạn có thể nhớ lại rằng khi Jeff chiến đấu Randy một cái gì đó trong tâm trí của Jeff, đã làm hắn mất đi sự tỉnh táo. GÃY VỤN. Bây giờ hắn chỉ còn là một cỗ máy giết người điên cuồng. Nhưng cha mẹ hắn không biết đc điều đó.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Jeff vẫn nhìn vào gương, miệng hắn nở nụ cười điên dại. "Hoàn hảo, ha ha haaaaaaaaaaaa!". Bà Margaret tiến lại và đỡ Jeff quay lại giường.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Bà lấy đồ ra thay cho Jeff, đó chính là bộ đồ mà Jeff đã mặc khi đánh nhau, chỉ khác là nó đã đc khâu và vết máu đã đc giặt sạch. Mẹ đưa Jeff về phòng và mặc quần áo cho hắn. Sau đó, họ rời đi, không biết rằng đây là ngày cuối cùng của cuộc đời.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Đêm đó, bà Margaret bị đánh thức bởi một âm thanh đến từ phòng tắm. Nghe như có ai đó đang khóc. Bà từ từ tiến tới phòng tắm để xem nó là cái gì. Và khi bà nhìn vào phòng tắm, bà nhìn thấy một cảnh tượng khủng khiếp. Jeff đã lấy một con dao và khắc một nụ cười vào má của mình.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Jeff, con đang làm gì thế này?" Bà kêu lên.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Jeff nhìn về phía mẹ mình. "Tôi không thể tiếp tục mỉm cười nữa mẹ. Miệng của tôi đã bị thương. Và bây giờ, con có thể mỉm cười mãi mãi. Mẹ của Jeff nhận thấy đôi mắt của Jeff đã biến thành một màu đen.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Jeff, mắt của con!" Đôi mắt Jeff tròn xoe, đen ngòm và đầy ma quái. Đôi mắt ấy dường như ko bao giờ chớp.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của tôi. Tôi cảm thấy mệt mỏi và đôi mắt của tôi bắt đầu khép lại vì buồn ngủ. Tôi đã cắt mí mắt để mãi mãi có thể nhìn thấy bản thân mình, khuôn mặt mới của tôi ", mẹ của Jeff bắt đầu lùi lại, bà nhận ra con mình đã bị điên. "Ý mẹ là gì? Tôi không đẹp?" Jeff giận dữ rít lên.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Có con trai.. con.. rất đẹp" bà vừa nói vừa run lên lẩy bẩy, bà chạy vào phòng và lay ông Geore dậy. Bà đứng lên và lục tìm khẩu súng trong ngăn kéo. Bỗng bà ngừng lại khi nhận ra Jeff đang đứng ở cửa, tay cầm một con dao.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Mẹ, mẹ đã nói dối." Đó là điều cuối cùng họ nghe đc. Jeff đã giết họ với con dao trên tay. Cả 2 người họ.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]Liu giờ mới thức dậy, anh bị giật mình bởi tiếng ồn. Tuy nhiên anh nằm đó nghe ngóng, Và tất nhiên không nghe thấy bất cứ điều gì khác, vì vậy anh nhắm mắt và cố gắng ngủ trở lại. Và khi đã lim dim, Liu có cảm giác kỳ lạ rằng ai đó đang nhìn mình. Anh mở mắt ra nhìn lên, trước khi tay Jeff túm lấy miệng. Hắn từ từ nâng con dao lên và nở nụ cười khoái trá. Liu bị đè bẹp ở đây, cố gắng vùng vẫy, cố gắng để thoát khỏi người Jeff.[/size][/justify]
[justify][size=large] [/size][/justify]
[justify][size=large]"Suỵttttttt," Jeff thì thầm, "HÃY NGỦ ĐI"[/size][/justify]

Chủ đề cùng mục


sinh vật, câu chuyện, khuôn mặt, Lavender Town, The Rake, tất cả, nhân vật, số người, thức dậy, chủ nhà,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Điểm nhanh Hợp âm az Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)