Tâm sự - chia sẻ 2012-08-19 07:23:57

TRuyện ngắn .. lun bên em ....


truyện ngắn Luôn bên em



Anh ấy đã rời xa tôi chính xác là 3 năm 25 ngày. Tôi nhớ mãi cái ngày hôm ấy,

một ngày thứ sáu buồn. Lẽ ra hôm ấy là ngày đoàn tụ, lẽ ra phải là ngày cực kỳ

vui vẻ, cực kỳ hạnh phúc của chúng tôi. Vì ngày ấy đánh dấu một sự kiện quan

trọng, anh ấy mang về tấm bằng Thạc sĩ loại ưu của một trường Đại học danh

tiến bên Mĩ. Anh ấy luôn là niềm tự hào của gia đình và cả với tôi nữa. Hôm ấy

còn là ngày chấm dứt khoảng thời gian dài đằng đẳng mà chúng tôi xa nhau. Vậy


mà đau đớn thay, thứ sáu ấy lại chính là ngày anh ấy và tôi sẽ mãi mãi xa nhau.




Chuyến bay đưa anh ấy từ Mĩ trở về quê hương Việt Nam đã gặp tai nạn. Cái tin


dữ ấy ập đến làm tim tôi thắt lại, tai tôi không còn nghe thấy gì nữa, tất cả mọi


thứ xung quanh đều như tan biến, trong đầu hoàn toàn trống rỗng và hình như


tôi không còn biết mình đang ở đâu ? Khi bạn đang mong đợi, kì vọng về sự trở


về từ một nơi xa của người thân mình nhưng lại được nghe thông báo người ấy


đã không còn nữa vì chuyến bay chở người ấy đã gặp tai nạn thì bạn sẽ có cảm


giác thế nào ? Chắc chắn sẽ giống với tôi. Mọi thứ trong đầu bạn như bị xáo trộn,


bạn sẽ như một người mất hồn và thậm chí sẽ không thể khóc được vì sự việc ấy


đến quá bất ngờ và quá nghiệt ngã. Từ hôm ở sân bay trở về, tôi suy sụp hoàn


toàn, suốt ngày cứ tự nhốt mình trong phòng và không còn thiết ăn uống gì nữa.






2. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên tôi và anh ấy gặp nhau. Năm đó tôi vẫn còn là


học sinh cấp 3, chính xác hơn là giữa năm 11. Chiều hôm ấy tôi đạp xe từ trường


về nhà và phải băng qua một cái dốc khá cao, tôi gắng sức đạp lên đến đỉnh dốc


rồi theo quán tính mà lao thẳng xuống. Tôi bóp phanh từ từ để giảm tốc độ của


xe khi xuống dốc, ai ngờ…cả hai cái phanh tự dưng lại đứt cùng một lúc. Lúc ấy


nói thật là bất khả kháng, đành phải tập trung mà lách mấy chiếc xe đi bên cạnh


và cả trước mặt nữa. Tình hình đã tương đối nằm trong tầm kiểm soát rồi, thế


nhưng khi xe lăn bánh đến cuối dốc thì lại va phải chiếc xe máy đang rẻ sang


đường . May mà người lái xe nhanh tay lái chệch sang một bên nên xe tôi chỉ


vướng vào bàn đạp của xe máy. Chân tôi bị mấy vết thương nhỏ ngoài da không


đáng kể. Phù! May mà không có gì nghiêm trọng, mặt tôi tái mét.Hic…Nhưng


khác với tôi, người con trai lái chiếc xe ấy lại bình tĩnh xử lí một cách khéo léo và


đầy bản lĩnh. Anh ấy vội bước xuống xe, hỏi xem tôi có làm sao không, trong khi


chân anh ý lại bị một vết thương rõ to do xe tôi gây ra. Chúng tôi vội di chuyển


ngay vào vỉa hè vì xe cộ trên đường mỗi lúc một đông hơn. Anh ấy liên tục hỏi


tôi có sao không, có đau ở đâu không trong khi vết thương ở chân anh ấy đang






chảy máu khá nhiều. Trong cặp của tôi lúc nào cũng sẵn băng cá nhân và thuốc


cầm máu. Ưu tiên cho thương binh loại nặng, tôi nhanh chóng băng vết thương


cho anh ấy rồi sau đó đến mình.




Nghe giọng anh ấy, chính xác không phải là người ở đây, giọng Hà Nội chuẩn


100%, vì tôi là chuyên gia nghiên cứu giọng của tất tần tật mọi nơi trên đất nước


Việt Nam mà. Tôi và anh ấy nói chuyện lăn tăn một lúc để lấy lại tinh thần^^.


Đấy, tôi đoán đâu có sai, người Hà Nội 100%.Anh ấy có họ hàng trong này nên


vào đây chơi cho biết đó biết đây. Cuộc nói chuyện của chúng tôi chỉ diễn ra


khoảng 2 đến 3 phút gì đấy. Vì đã trễ lắm rồi, tôi còn phải về nhà không thì ba


mẹ lại lo. Trước khi về, anh ấy hỏi xin số điện thoại của tôi, nhưng…tất nhiên là


tôi không cho vì chỉ mới lần đầu gặp nhau mà sao lại phải thế ? Anh ấy nói rằng


lần đầu gặp tôi thì hình như đã có cảm giác gì đấy mà ngay cả chính bản thân


mình cũng không hiểu nỗi. Ui dào, khó tin quá. Mấy cái trò tỉnh tò vớ vẫn kiểu


này thì tôi gặp nhiều rồi. Không quan tâm. Mục tiêu bây giờ của tôi chỉ là cố gắng


học tốt để có thể thi đậu vào Đại học Kinh Tế thành phố mà tôi hằng ao ước.


Mấy cái chuyện yêu đương linh tinh ấy chỉ làm mất thời gian quý giá của tôi mà


thôi. Thấy tôi tỏ vẻ chần chừ, anh ấy hỏi xem tôi có giấy bút không, anh ấy sẽ


ghi lại số điện thoại của mình. Anh ấy nói liên lạc hay không thì tuỳ tôi, nhưng hy


vọng tôi sẽ liên lạc vì thật sự quý tôi.




Haizzzzzzzzz. Tôi đạp chậm rãi chiếc xe mất phanh về nhà. Nói thật, tối hôm đó


tôi cũng suy nghĩ về những gì anh ấy nói vì ánh mắt anh ấy nhìn tôi quá chân


thật đến nỗi lòng tôi cũng có chút gì đấy xao xuyến. Thế nhưng suy nghĩ ấy lại bị


chính những mục tiêu tôi tự đặt ra cho mình bấy lâu nay đè bẹp^^. Từ năm cấp
2 tôi đã tự vạch ra mục tiêu cho bản thân mình, rằng không những đậu vào Đại
Học mà phải với một số điểm cao như những gì anh họ tôi đã làm được. Và một


khi đã vào Đại học thì sẽ cố gắng có học bổng, sẽ có một công việc tốt trong


tương lai và rồi sẽ chăm sóc ba mẹ thật tốt hay thậm chí sẽ có điều kiện đưa ba


mẹ đi du lịch nước ngoài như những gì gia đình tôi luôn ao ước. Thú thật từ ấy


đến giờ tôi chưa từng để ý hay nói đúng hơn là thích một anh chàng nào đó,


thậm chí là hot boy. Chẳng giống như đám bạn trong lớp tôi gì cả. Và phải chăng


tôi cũng thật lạnh lùng với những ai đã thích mình ? Có lẽ vì chính những mục


tiêu tự đặt ra cho mình đã làm lòng tôi đóng lại ? Nhưng thôi, mặc kệ những điều


khó nghĩ ấy, mục tiêu đã đặt ra thì phải làm cho được, vì bản thân và vì gia đình


thân yêu. Cả núi bài tập đang đợi tôi giải quyết kia kìa ! Hết việc học trên trường,


bài vở kinh khủng, rồi cả việc học thêm. Tất cả dần làm tôi quên đi sự việc hôm


ấy và quên luôn cả tờ giấy có số điện thoại của chàng trai mà định mệnh đã sắp


đặt cho tôi. Ngày lại ngày, tháng này đến tháng kia, năm này nối tiếp năm nọ.






Năm cuối cấp việc học càng căng thẳng hơn và năm này sẽ có một kỳ thi quyết


định tôi có thực hiện được mục tiêu của mình hay không ? Kỳ thi quan trọng ấy


rồi cũng đã đến, tôi làm bài không tệ, có thể yên tâm phần nào. Giờ chỉ việc chờ


kết quả chính thức nữa thôi! Kết quả làm tôi và cả nhà sướng rên. Điểm của tôi


lọt vào top 10 cao điểm nhất trường và tất nhiên tôi sẽ được học thẳng ngành


học mà tôi mong muốn. Ngay chiều hôm biết cái tin tuyệt vời ấy, tôi chạy xe máy


đến quán café Dandelion, quán café mà tôi thích nhất. Vì sao tôi thích à ? Không


khí ở đấy ấm áp lại yên bình, âm nhạc thì hay cực, những bản hoà tấu êm ả, du


dương cùng cung cách phục vụ tuyệt vời của nhân viên, nhưng quan trọng hơn ở


đây tôi là chính tôi. Ở nơi đây, nỗi buồn của tôi như tan biến còn niềm vui thì


như được nhân lên nhiều lần, ở đây tôi mặc sức ngắm mọi thứ, từ những dòng


người tấp nập ngược xuôi trên đường, đến trời mây, cây cối. Tôi có thể ngồi hàng


giờ ở đây chỉ để nhìn thậm chí là ngẩn ngơ. Buồn cười thế đấy!






Và cũng thật tình cờ, tôi lại gặp anh ấy một lần nữa, gặp cái người mà tôi đã va


phải năm 11 ấy. Lần thứ hai chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau cũng vào một


buổi chiều thứ sáu, nhưng lại trong một không gian khác, không phải ven đường


mà lại là một quán café đầy thú vị. Hôm nay, tôi mới thực sự nhìn kĩ anh ấy. Từ


dáng người dong dỏng cao đến khuôn mặt, cái mũi cao cao, mái tóc ngắn được


cắt gọn gàng, cả ánh mắt nhìn tôi đầy trìu mến và nụ cười ấm áp quen thuộc của


năm nào. Anh ấy hỏi thăm tôi và về cả cái chân bị va quẹt năm ấy. Lại còn gọi


tên của tôi và hỏi cả kết quả thi Đại học vừa rồi nữa chứ ! Bất ngờ thật, tại sao


anh ấy lại biết tên mình được nhỉ ? Và sao biết năm nay tôi thi Đại học ? Tôi ngớ


người, nhưng rồi cũng nhớ ra năm ấy tôi mặc đồng phục trường, có cả bảng tên


trên áo thì tất nhiên tên và lớp tôi học anh ấy cũng có thể biết được. Suy luận


của tôi khá logic và chính xác đấy chứ ? Chắc chắn là thế mà! Tôi trả lời rằng


mình đậu vào Đại học Kinh tế ở đây, anh ấy đã nói lời chúc mừng và nở một nụ


cười đầy hạnh phúc. Lạ thật đấy! Khó hiểu??? Anh ấy nói rằng từ lần đầu tiên


gặp tôi cho đến bây giờ thì đã quay lại thành phố này đến ba lần, kể luôn lần


này. Lấy cớ đến thăm họ hàng nhưng sự thực là hy vọng sẽ gặp lại tôi. Sau thì lại


hỏi tôi sao từng ấy năm trời không hề liên lạc gì với anh ấy ? Ui, tôi chỉ biết cười


trừ vì cũng chẳng còn nhớ tờ giấy có số điện thoại của anh đã ở đâu nữa. Mà sao


tôi chẳng biết tí tẹo gì về anh ấy thế nhỉ ? Tất nhiên là phải hỏi cho ra lẽ rồi…Tôi


hỏi về cái chân bị thương của anh ấy, rồi cả họ tên, bao nhiêu tuổi,…và tại sao


phải đến thành phố này nhiều lần chỉ để gặp tôi ? Anh ấy tên Tuấn, đang học


năm 3 tại Học Viện Quan Hệ Quốc Tế Hà Nội. Choáng quá! Thiên tài ấy chứ, thi


vào trường ấy đâu có dễ, cả đất nước Việt Nam này chỉ có mỗi một trường đấy


thôi ! Tiếp tục cuộc trò chuyện, anh ấy nói lần này nhất định phải xin được số


điện thoại của tôi. Anh ấy nói rằng :”Anh sẽ không để mất em một lần nữa đâu!”


Ôi, choáng tập hai. Tôi đã là gì của anh ấy đâu chứ. Làm như quen lâu rồi ý. Tôi


nói rõ mục tiêu, ước mơ của mình trong tương lai và cũng đề cập đến việc chẳng


có suy nghĩ về việc có bạn trai. Chỉ vậy thôi! Anh ấy hỏi tôi có tin vào tiếng sét ái


tình không ? Tôi trả lời là không. Nhưng anh ấy nói rằng: “ Anh lại tin đấy, em à!


Vì ngay từ hôm đầu gặp em , được nói chuyện với em thì hình như đã có thứ tình


cảm gì đấy rồi. Chưa bao giờ anh lại có cảm giác như vậy. Anh cũng có mục tiêu


và có những suy nghĩ khá giống em. Mục tiêu hàng đầu của anh sẽ là tốt nghiệp


loại ưu tại Học Viện ấy, rồi tiếp tục sang nước ngoài học thêm, sau đó sẽ trở về


Việt Nam làm việc. Và anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ có người yêu, em


à! Vậy mà lần đầu gặp được em anh dường như đã tìm thấy được một nửa của


mình. Có được kỳ nghỉ nào, anh cũng cố gắng bay vào đây những mong gặp


được em, dù anh biết tỉ lệ ấy là rất nhỏ. Mỗi khi vào Sài Gòn, lần nào anh cũng


đến quán café này. Anh không biết tại sao ? Phải chăng vì không khí ở đây phù


hợp với tâm trạng của anh. Và cũng thật may mắn làm sao, tại nơi này anh đã


gặp được em”. Tôi không biết nữa, vừa có cảm giác nao nao, vừa khó nghĩ?






Tôi chưa bao giờ nghĩ trong cuộc sống này lại có những tình huống bất ngờ như


thế và cũng kỳ lạ thay tôi lại rơi vào chính cái tình huống lạ kỳ ấy. Một anh chàng


xuất hiện, đã làm cho cuộc sống vốn yên bình và giản đơn của tôi bị đảo lộn.


Thôi thì đành vậy, ai bảo tôi cũng có cảm tình với anh ấy và ai bảo anh ấy lại quá


nặng tình với tôi. Bạn biết không, tôi thật hạnh phúc khi có anh ấy bên cạnh. Có


lẽ tôi là người con gái hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất trên đời này. Nhưng anh ấy lại


nói rằng: “Anh thật sự may mắn khi gặp được em, em à! Và chắc chắn anh là


người hạnh phúc nhất trên trái đất này khi có em cạnh bên !”. Một điều bất ngờ


nữa đã đến, ba tôi lại là bạn thân từ ngày xưa của bố anh ấy, vì lí do chiến tranh


nên đôi bạn thân đã xa nhau và hoàn toàn bị cắt đứt liên lạc. Bây giờ tình bạn ấy


đã lại được kết nối. Bạn có tin trong cuộc sống này lại có phép màu hay không


?…






3. Đã một tuần lễ trôi qua, tình trạng của tôi dường như không hề khởi sắc, tôi


thức trắng cả tuần và giờ đây đã kiệt sức, tôi thiếp đi. Và tôi đã gặp anh ấy trong


thế giới riêng của chúng tôi. “ Anh thực sự buồn vì người con gái kiên cường mà


anh yêu sao lại trở nên yếu mềm như thế ? Em lúc nào cũng lạc quan, vui tươi,


vậy mà bây giờ đứng trước mặt anh em hoàn toàn như một người xa lạ, mất hết


sức sống, mất hết hy vọng và cả dở dang việc học hành. Những hoài bão, những


mục tiêu mà em đặt ra đâu cả rồi ? ”, cái giọng nói ấm áp, thân quen ấy cất lên.


Tôi khóc và ôm chầm lấy anh ấy, tôi cảm nhận được hơi ấm, từng nhịp đập của


con tim anh ấy, cái ôm đầy tình cảm và cả ánh mắt ấm áp dành cho tôi. “ Em nhớ


anh nhiều lắm, tại sao anh lại bỏ em mà đi thế hả ? ”. Cũng lại là cái cốc đầu yêu


và nụ cười rạng ngời của anh ấy: “ Ngốc ạ, anh đâu có đi xa, lúc nào anh cũng


tồn tại trong trái tim của em mà và trong tim anh, hình ảnh của em cũng mãi mãi


được khắc sâu. Trong thực tế chỉ là anh không bên cạnh em như trước đây,


nhưng ở sâu trong trái tim em, anh vẫn mãi ở đấy và vẫn luôn cạnh em đấy thôi!


Em không quan tâm cho sức khoẻ của mình, làm anh buồn lắm. Nhưng lại càng


buồn hơn khi em làm cả bố mẹ anh và em lo lắng.






Anh không còn bên cạnh để chăm sóc cho bố mẹ được, thì em phải là người làm


việc đấy thay anh chứ, cả học thay anh và làm những gì mà anh chưa làm được.


Em hiểu ý anh chứ ?”. Tôi giật mình tỉnh dậy lại gọi tên anh ấy suốt. Giấc mơ ư ?


Nhưng tôi lại thấy anh ấy rõ mồn một, nghe và ghi nhớ từng lời anh ấy nói. Anh


ấy nói đúng tôi phải làm thay những gì anh ấy đang làm, tiếp tục những gì anh


ấy chưa thực hiện được và thôi hành hạ bản thân mình.






Cuộc đời là vậy, khi bạn tưởng chừng mình sẽ đi trên con đường mình chọn suốt


cả cuộc đời thì lại có những biến cố xảy ra làm xuất hiện những con đường mới


và bạn sẽ phải tiếp tục chọn để có thể đi tiếp con đường ấy. Và tôi, tôi đã chọn


một con đường tối ưu nhất để tiếp tục đi. Mãi cho đến tận bây giờ, khi tôi đã


thực sự quen với việc không có anh ấy bên cạnh, thực sự đã vững vàng hơn


trong cuộc sống, tôi lại muốn chia sẻ với các bạn những người chưa yêu, đang


yêu và đã yêu hãy thực sự trân trọng từng giây, từng phút bên những người


mình yêu thương từ gia đình, bạn bè cho đến một nửa của bạn. Và các bạn ơi,


hãy sống hết mình với cuộc đời này, đến khi ngoảnh lại ta sẽ không thấy hối tiếc


vì đã để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa. Cuộc sống luôn tràn ngập những


điều kỳ diệu nếu có những con người biết trân trọng cuộc sống ấy !
GiÓ
Có 1 miền mang tên nỗi nhớ! Dành tăng người ta yêu thương









[size=7]Giành cho những mem đang yêu………………………………[/size]
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

#4070853 0
3ahhyes3 truyện ngắn……………. vâng……….e lười đọc 3aha3

dài quá ……………….giống tiểu thuyết quá 3ahhyes3

ồ quả thật là truyện ngắn!!!!!!!!! 3curse3 3curse3

hay quá thớt ui ^^ b 3congratz3

ủa sao ngắn quá zậy trời,ngắn thiệt lun đó thớt 3crisp3 3crisp3 3crisp3

truyện ngắn màk viết 1 dòng bỏ 1 dò[email protected]@! đọc muốn lòi mắt ra 3blur3 3blur3 3blur3

hahaha … tại chữ nhõ quá thớt phong to lên cho ae dễ đọc…… sr ae nhe

câu chuyện hay quá. Thật là cảm động

Chủ đề cùng mục


Anh ấy, ấy nói, TRuyện ngắn, lun bên, Đại học, ấy lại, lần đầu, điện thoại, mục tiêu, tôi lại,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)