Nhà cái 388BET tặng miễn phí tip bong da
Bong99 - Cập nhật tất cả mọi ty le keo bóng đá
Ảnh - truyện vui 2015-11-08 20:35:57

Truyện sáng tác : Hoài niệm - Quãng thời gian đáng nhớ... (Topic 3)


Tham gia 11BET - Club ca cuoc bong da hợp pháp tại VN
Soi Kèo Bóng Đá, tỷ lệ thắng kèo 111%
Nhà cái LUCKY88 - Top #1 Cá Cược Bóng Đá tại Việt Nam


Truyện sáng tác
๖ۣۜHoài Niệm - ๖ۣۜQuãng thời gian đáng nhớ
๖ۣۜTác giả : ๖ۣۜJoss  ๖ۣۜCrooked
๖ۣۜThể loại : Học đường , Hài hước , Tình cảm , Cuộc Sống
๖ۣۜĐánh giá độ tuổi : Phù hợp với mọi lứa tuổi
๖ۣۜCảnh báo : Không có
๖ۣۜTrạng thái : Đang viết

๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜXem xong nhớ đừng quên comment nhé  ~*«—๑۩۞۩๑
๖ۣۜGiới thiệu nội dung…
Hoài niệm về quãng thời gian trưởng thành của thằng thanh niên mới lớn, cách nhìn nhận cuộc sống ở cái tuổi ham vui, nghịch ngợm…
Cái tuổi nổi loạn chưa biết nghĩ, cái tuổi muốn chứng tỏ bản thân, mơ hồ về “Tình bạn" và "Tình yêu”…
Con đường mới chập tối, cứ bước tiếp trời càng tối mau, càng đi lại càng xa…
Ranh giới giữa bọn nghịch ngợm, quậy phá với “Lưu manh”, “Côn đồ” chỉ cách nhau một quãng ngắn…
Hắn và lũ bạn cũ bập vào rượu và thuốc lá, những trận nhậu nhẹt tối ngày…
Cái ngày thằng đầu tiên trong nhóm thử châm điếu thuốc đầu tiên trong đời, chân còn không đứng vững, người tí ngã quỵ xuống đường vì say…
Thích những trận rượu chè, món đồ ăn hấp dẫn, cảm giác ngồi quây quần bên bếp lửa với những "Người Anh Em"…
Những ngày tháng run run nắm tay người con gái mình thích, bước trên đường lá vàng rơi xào xạc…
Bâng khuâng nhớ về những ngày tháng ấy…
Cánh đồng ngô, những thằng bạn và cái bếp lửa…
Những kỉ niệm…
Xa vời quá…
Nhưng…
Trời sáng rồi…
Trích 1 đoạn ngắn trong truyện :

Đêm đang ngủ, giật mình vì mở mắt ra thấy con chó sợ sấm chạy vào nhà đang trợn mắt nhìn mình…
Bất giác nhớ đến thằng bạn thân là Chính “ngố”
Nó thật kì lạ, lần gần đây nhất… Nó say rượu phi xe đèo mình đâm xuống cống. Lóp ngóp bò dậy chửi mình đi xe ngu và tuyên bố không bao giờ ngồi sau xe mình nữa…
Ngơ ngác mình nói : "Mày đèo mà??"
Nó mới giật mình : "Ơ thế à??" rồi cười cười chống chế…
Thậm chí, có những lần, nó say rượu chui xuống gầm bàn ngồi khóc hay ôm cột điện nằm ngủ cả đêm bên vệ đường cao tốc vì 1 đứa con gái…
Giờ thì, nó khác xa rồi, theo đuổi sự nghiệp làm DJ đã 4 năm, nó có thể chửi vào mặt những đứa trẻ ranh có cùng đam mê nhưng ko có kiên tâm như nó, nó coi thường tình yêu,con gái…
Đam mê chết tiệt đó khiến nó học 5 năm chưa xong cái trường “phổ thông”…
Đánh đổi thân xác đi làm “trai bao” để theo đuổi sự nghiệp…
Sự xa hoa, cái xã hội hoen ố xô bồ của mảnh đất Hà Thành đã khiến thằng thanh niên lành như gốc cây, cục đất đó thành 1 thằng “ma cô” chính hiệu…
Nó trồng cần sa, đập đá… Ném mình cho những cuộc vui sa đọa và cái làn khói trắng mờ ảo ấy…
Khuôn mặt vuông, râu quai nón, mắt sắc, lông mày đậm cùng cặp môi thâm sì, dày bịch như hai mép âm hộ không bao giờ cười khiến mình luôn sợ hãi cái nhìn của nó…
Có lẽ nỗi sợ đó sẽ không bao giờ mất đi nếu không có 1 ngày, mình thấy nó đang ngồi nhìn xa xăm ra cửa sổ…
Nó ngồi lặng đi… Nhìn hàng giờ ở đó… Không để ý đến mọi thứ xung quanh…
Mình tự hỏi :
- Nó đang nhìn cái gì ở khung cảnh nhàm chán đó?? Hay là trong con người dữ dội kia nó vẫn đang đi tìm kiếm… Sự “yên bình” cho tâm hồn??
Ý nghĩ đó xuất hiện, sự thương cảm ùa về khiến mình cay cay sống mũi… Nước mắt chợt trào ra…
Giọng Đạo “cõm” vang lên phá tan không gian im lặng đó…
- NhÌn làm "beep" gì?? Nó ngáo đá đấy!!!
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Chap 31 : Thằng con hư.



Quê hắn nghèo, cũng không hẳn là nghèo vật chất…

Nghèo về sự quan tâm, thông cảm…

Mọi người sống kiểu trưởng giả, nửa quê nửa thành phố. Chỉ thích ngồi lê đôi mách, lo chuyện thiên hạ. Lo theo cái kiểu chuyện nhà chưa thông ngoài ngõ đã tường.

Họ thích bàn tán về những người khác, nói xấu và cười trên nỗi đau của những người thiếu may mắn… Hoặc ganh tị, bĩu môi đố kị với những người giàu có hơn mình.

Họ muốn kiếm tiền bằng mọi cách, bán danh dự, lương tâm với gía cực rẻ…

Không hẳn tất cả mọi người đều thế, nhưng chiếm đa phần…

Bà hàng thịt và cái cân thiếu, bác sĩ chẳng bao giờ mở cửa cho người bệnh lúc nửa đêm, ông thầy cúng ngồi chễm chệ trong đám tang đòi thêm tiền, lão tổ trưởng chỉ mong gia đình nào đó lục đục cãi nhau là tới thu tiền phạt, cô hàng xóm có chửa suốt mà chẳng thấy con đâu…

Hắn nhìn lại tất cả những con người đó, không phải cái nghèo khổ làm họ như vậy, mà là cái nghèo nàn trong tâm hồn…

Cái cách mà lương tâm thối nát dần đi theo những nhu cầu của bản thân, đòi hỏi vật chất…

Hay đơn giản họ chỉ làm thế vì họ muốn thế, họ ích kỉ, ghen ghét, đố kị…

- Quê mẹ mày, có cái cc gì cũng bán!

Bố hắn khinh bỉ nói về quê mẹ hắn như vậy đó… Hoặc cũng có thể ông ấy đang khinh bỉ chính cái nơi mà ông ấy lớn lên…

Ông ấy kì lạ lắm, ông ấy sinh trưởng trong cái “đại gia đình”, nơi mà chính người anh, người em của mình coi tiền như là máu, nơi mà cái lương tâm, cái đạo đức con người trở lên xa xỉ…

Vậy mà bố hắn sống tình cảm lắm, hay ít ra ông ấy giỏi về khoản như vậy.

Bố hắn, đứng thứ tám trong “đại gia đình” 11 người con đông đúc, kẻ không được đón chào ở cái cuộc sống khốn nạn này. Ngay từ khi mới sinh, bố hắn đã được “vinh dự” nằm trong quan tài chờ chết vì bệnh lạ…

Ông sống giữa trong một cuộc sống gọi là “người” ăn thịt “người”…

Ông chẳng giỏi về khoản kiếm tiền như anh chị em, nhưng bù lại ông chịu khó cần cù làm ăn… Những người cô, người chú giàu có của hắn thường khinh bỉ ông vì điều đó, cũng phải thôi, cái thứ máu mủ ruột già gì đó đâu thể đào ra mà ăn được?

Những thằng nhóc tầm tuổi hắn trong họ nội cũng thường khinh bỉ ông, khinh bỉ người chú, người bác của mình, có lẽ chúng học được điều đó qua bố mẹ mình chăng.

Họ nội nhà hắn, họ coi tiền như là máu vậy, vì một miếng đất họ sẵn sàng rút dao với người thân, ruột thịt của mình…

Nhà hắn được bà chia đất nhiều hơn nên họ ghét bố hắn lắm, ông bị cô lập giữa những người anh chị em của mình…

Họ tìm cách nói xấu, khinh bỉ, chửi bới, xỉa xói ông… Có lẽ họ đã quên người đó “từng” là anh ruột, em ruột của mình…

Vậy mà bố hắn vẫn sống tình cảm lắm…

Hắn đã từng chứng kiến bố hắn lái "cái" xe ô tô xa xỉ về quê, gặp một ông nông dân đi cày lấm lem bùn đất, bố hắn mở cửa xe cho ông ý lên ngồi đưa về tận nhà…

Bố hắn hào phóng cho những người khó khăn hơn mình nhiều tiền…

Quê ngoại mẹ hắn, dân ở đó không ghét bố hắn nổi, lũ nghiện ngập tôn ông ấy lên làm thần, mỗi lần ông ý về quê thăm hắn là lại rủ nhau kéo đến, vài chục thằng đứng đầy cửa xin tiền…

Hắn tự hỏi, có lẽ ông ấy tìm được cái gì đó gọi là “tình cảm” từ xã hội qua những hành động đấy chăng?

Và rồi sự cay nghiệt từ gia đình, dòng họ khiến bố hắn không thể chịu đựng nổi, ông thường uống rượu thật say rồi tủi thân khóc thút thít như một đứa trẻ…

Ông bắt đầu bỏ bê làm ăn, thay vì ăn thật nhiều như xưa ông lại đưa cho thằng con trai tiền mua cái chất có cồn đó vào mỗi tối…

Hắn, thằng nhóc 5 tuổi ngơ ngác nhìn bố mình khóc, hình tượng người đàn ông lạnh lùng, ngạo nghễ, thần tượng một thời của hắn kia đâu rồi?

Ông ta bắt đầu nát rượu, chửi bới mẹ hắn. Hắn nhận ra những bữa cơm đầm ấm, nụ cười gia đình từng có ít dần đều sau những cơn say mèm của ông…

Dòng máu chảy trong huyết quản, thân hình nhỏ thó, cái ngông hắn thừa hưởng từ bố hắn, hắn hận những thứ đó đến tận xương tủy, hắn cay đắng vì mình đã được sinh ra… Nếu không có hắn chắc mẹ đã không phải khổ…

Mẹ hắn cũng không chịu nổi ông, mẹ con hắn về quê ngoại năm hắn 6 tuổi với hai bàn tay trắng…

Ông ta chẳng quan tâm điều đó, có đồng nào ông ta lại quan tâm những người khác, ông ta có quá nhiều sự quan tâm… Có lẽ ông đang tìm kiếm cái thứ gọi là “tình cảm” hiếm hoi nào đó ngoài kia để bù đắp những gì đang thiếu? Có lẽ ông đang “bận” làm việc đó nên mẹ con hắn được cái "vinh dự" bị bỏ mặc?

Bố hắn ngông lắm, ông ta mua một căn nhà gần cái người mà ông ta ghét, xây cao hơn hẳn một tầng rồi thỉnh thoảng lại đứng trên sân thượng tè xuống mái nhà “hàng xóm” khinh mạn…

Chẳng ai có thể coi thường ông ấy…

Ngoài mẹ con hắn…

 

[… …]

 

Học lớp 2, hắn hiểu được cái cảm giác cô độc…

Ở cái tuổi mà những đứa bé khác còn níu áo mẹ làm nũng đòi quà, chạy về mách ba mỗi khi bị bắt nạt thì hắn ở với ông bà ngoại. Ông bà thương hắn nhưng đã có tuổi nên thường để hắn một mình. Hắn giống con mèo đen bám đầy tro bếp, lúc nào cũng nhếch nhác lủi thủi chơi bên hiên cửa. Mỗi khi thấy những đứa trẻ khác vui vẻ cười đùa bên ba mẹ hắn lại hướng ánh mắt ghen tị xen lẫn tức giận về phía đó. Hắn nhổ nước bọt và nói thầm những câu mà đến bây giờ hắn vẫn không tài nào nhớ ra được… Có lẽ đó là tiếng meo meo của 1 con mèo ướt nho nhỏ mà thôi…

Hắn hạnh phúc khi ở bên mẹ, nhưng mẹ đi làm xa. Một năm về được vài ngày rồi lại vội đi… Mỗi lần mẹ về hắn thích lắm. Cứ níu chặt lấy áo, vo ve bên mẹ cả ngày khiến mẹ phát bực lên mới thôi… Mẹ về lần nào cũng mua cho hắn quần áo mới, với bánh kẹo nữa…

Mẹ về rồi mẹ lại đi. Đêm trước hôm mẹ đi, hắn nằm ôm chặt mẹ rồi cứ khóc tu tu, xin mẹ đừng đi nữa… Mẹ hắn bảo phải đi buôn bán mới có tiền nuôi hắn ăn chứ. Hắn xòe mấy đồng tiền 200 với 500 đồng nhàu nát mà bà hắn cho hắn đi mua kẹo ra vừa khóc vừa nói với mẹ… “Con có tiền này, con không cần ăn nữa, chỉ cần mẹ đừng đi thôi…”

Mẹ hắn cũng khóc, xoa đầu dỗ mãi hắn mới chịu nín…

Mẹ đi lúc chiều tà nên buổi chiều nào hắn cũng ra hiên cửa ngóng mẹ về. Cho đến mãi tối ông bà gọi vào ăn cơm hắn mới lủi thủi xách cái đít quần toàn đất cau có đi vào…

Hắn ngủ một mình, chiếc giường thật quá trống trải và to lớn với hắn… Hắn thường chui vào tủ áo, trốn xuống gầm giường ngủ… Ông ngoại khó tính, lúc nào cũng mắng hắn:

- Mày lên ngay giường ngủ, chỉ có chó mới ngủ dưới gầm giường.

Hắn cứ mặc ông nói, tới khi ông cầm que đuổi hắn ra hắn mới chịu…

Đêm, thỉnh thoảng hắn lại giật mình, chạy như bay ra cửa lang thang khắp phố để tìm mẹ… Ông hắn lại tất tưởi chạy theo. Ông hàng xóm cầm dao ra dọa hắn về. Hắn cứ đứng chống nạnh vừa khóc vừa ngoạc mồm ra mắng lại ông.

Hắn biết mẹ phải đi làm ăn xa là vì tại bố…

Hắn thương mẹ và ghét bố nhiều lắm…

Lên lớp 5. Mẹ hắn về có tiền mở cửa hàng… Hắn được ở gần mẹ…

Hắn ngoan lắm, học giỏi, lúc nào cũng đứng nhất nhì lớp…

Có tay mẹ chăm sóc, hắn được ăn mặc tử tế, không còn phải mặc quần thủng đũng đến lớp để bị bạn bè trêu chọc nữa…

Hắn ham đọc sách, nghiện chữ, giỏi văn, giỏi toán. Đi thi học sinh giỏi đạt giải nhất cấp huyện, rồi cấp tỉnh… Thầy cô cứ khen là thằng Phẻng thông minh, sau này có đi thi “đường lên đỉnh Olympia” chắc chắn cũng được giải…

Mẹ hắn tự hào về hắn, đi đâu hắn cũng được khen… Còn hắn tự hào với bọn bạn vì hắn có mẹ…

Bố hắn, thỉnh thoảng ông ta hay về thăm rồi nghe ngóng thông tin thằng con trai là hắn từ ông bà ngoại…

Hắn là thằng con trai út của người đàn ông đó, ông ta thương hắn lắm, kể ra cũng buồn cười…

Anh trai hắn quý bố, cũng hay về thăm ông ấy, mỗi lần lên toàn nói :

- Bố dạo này gầy lắm, đi làm bữa đực bữa cái, toàn ở nhà uống rượu thôi. Mà bố toàn hỏi thằng Phẻng đâu sao không về thăm đấy!

Mẹ hắn thương ông ta, thường giục hắn về thăm rồi đưa hắn túi thuốc bổ kêu gửi cho ông ấy.

Hắn khác anh trai, hắn quý ông bà ngoại, thương mẹ, coi thường bố…

Hắn coi thường cái thứ “tình cảm” từ những người xa lạ mà ông ấy đang tìm kiếm…

Mỗi lần thấy hắn về thăm, mặt ông mừng như bắt được vàng khi thấy thằng con trai quý. Lúc hắn đi ông ta thường dốc cả túi đưa cho hắn những đồng tiền xanh đỏ, dù biết thằng như hắn sẽ lấy số tiền đó đi chơi game thôi…

Hắn cười nhạt nhận lấy rồi đưa bà hết, hắn chẳng thèm số tiền đó, cái thứ hắn cần giống bao đứa trẻ khác thì chính tay ông ta đã phá hoại nó rồi…

Mọi thứ lẽ ra cứ đều đều trôi qua như thế, lẽ ra mọi thứ cứ nên như vậy…

Tới năm hắn học lớp 8, có một ông khách ở Hà Nội làm thầu xây dựng lên quán mẹ…

Ông ta đẹp trai, chưa có gia đình, hiền lành, tốt tính…

Ông ta thích mẹ, mẹ cũng thích ông ta…

Mẹ đi bước nữa, mẹ theo ông ta về Hà Nội… Hắn ở lại nhà ông bà ngoại học…

Mẹ bỏ rơi hắn…

Mẹ để hắn lại một mình…

Cái ngày hắn lôi mấy quyển truyện, quyển sách hắn thích nhất ra đốt…

Cái ngày hắn ở nơi đó, bỏ học, cầm những đồng tiền xanh đỏ bố đưa để đi mua sắm, bia rượu, thuê taxi đi chơi xa…

Hắn đã biết có cái ngày hắn ngồi đây như mình vẫn vậy, ngồi nghĩ lại cuộc đời của hắn rồi…

Chap 32 : Nhà? Ở đâu?



- Em biết danh anh Phẻng lâu rồi! - Một thanh niên ít tuổi hơn, tay cầm chén rượu mời hắn và nói như vậy đó…

- Nếu em coi thằng con trai 15 tuổi, bỏ học, không gia đình, đi lang thang khắp nơi là cái “danh” thì bôi bác anh quá!.

Hắn chẳng biết mình đang “sống” hay là đang “tồn tại”…

Hắn không biết bản thân hắn là gì nữa? Hắn đang làm gì nữa?

Cứ sống vào cái “danh hão”, lang bạt khắp nơi nay đây mai đó, nếm “mùi đời” rồi tự trả lời với bản thân là “đang tận hưởng cuộc sống trước khi chết”…

Hắn không ngu dốt, không ngu si nhưng những câu hỏi như thế hắn không trả lời được?

Hắn cũng không biết hắn phải làm gì?

Hắn lạc lối giữa hai lựa chọn, đứng giữa 2 con đường hun hút gió mà chẳng biết đi đâu về đâu…

Ai ở hoàn cảnh như hắn cũng đều lạc lối, hay chỉ riêng mình hắn?

Con người ta ao ước những thứ mình không có, hắn cũng vậy…

Hắn muốn có gia đình, một gia đình thật sự, cái mà hàng tỉ người trên thế giới này có…

Họ có gì chứ? Hắn có gì chứ?

Bố hắn một nơi, mẹ hắn một nơi, ông bà hắn mỗi người ở một tỉnh…!

Bản thân hắn không thể là mảnh ghép, cũng chẳng phải cầu nối để hàn gắn lại mọi thứ…

Hắn chỉ đang tìm lựa chọn cho mình…

Hắn vẫn cứ ngơ ngác giữa dòng đời, mặc kệ nó xô đẩy như vậy cho đến khi hắn nhận cuộc gọi từ người đàn ông đó, ông ta muốn hắn về đó sống cùng… Hắn đồng ý…

Người ta nói : “Những thằng nghiệt chướng gây ra tội lỗi ngập trời đều có một quá khứ chẳng ra gì”… Hắn tin vào điều đó…

Sống gần bố, hắn tự cho phép bản thân mình sa đọa…

Hắn và lũ bạn lao vào những trận nhậu nhẹt tối ngày, hắn bắt đầu biết nhuộm tóc xanh đầu  đỏ, bấm lỗ tai…

Những thằng như hắn đã trở thành côn đồ giai đoạn đầu, khi ném mình cho những trận đánh lộn triền miên để chứng tỏ bản lĩnh…

Vũ khí ban đầu chỉ là nắm tay, gạch đá, cây gậy…

Tuổi nổi loạn đó máu nóng, nhiễm vào đầu những phim ảnh, cảnh đâm chém…

Bọn hắn gom tiền mua "dao bổ dưa", dao bấm, quắm, phay và dùi cui điện…

Có hôm hắn trở về nhà với cánh tay đẫm máu, ông ta chỉ nhìn hắn rồi đổ cái chất cồn đó vào cổ họng, lạnh nhạt :

- Khi nào mày chết nhớ báo trước tao ra nhặt xác!

Rồi dường như suy nghĩ gì đó, ông ta trầm giọng hỏi :

- Mày định bỏ học thật đấy à?

Hắn cười nhạt chẳng đáp…

Cô chú hắn thỉnh thoảng cũng lấy cớ vào “thăm” hắn, rồi “dạy đời” khuyên hắn nên đi học lại, đừng có ương bướng theo lũ bạn xấu rượu chè… Vân vân và vân vân…

Thật buồn cười là họ hàng đằng nội nhà hắn có tính tự đại rất cao, hắn thường tự hỏi đã bao giờ họ thử tháo cái vòng thánh trên đầu ra và thôi nói những câu tốt đẹp như vậy chưa?

Chú bác tốt? Anh chị em tốt ư? Hắn cười khẩy vào điều đó… Có chắc là đằng sau nụ cười thân thiện và viên kẹo họ đưa không tồn tại một cây kéo không?

Chán trò, họ lại quay ngoắt sang châm biếm người đàn ông đó, nhìn ông với ánh mắt khinh bỉ, cay nghiệt chửi ông là đồ nát rượu, chẳng chịu lo làm ăn, là nguyên nhân đổ vỡ gia đình…

Bố hắn nở nụ cười ngạo nghễ, bất cần, coi họ như mấy thằng hề đang nhảy múa vậy.

Hắn biết bây giờ ông khác xưa rồi, ông chẳng có thứ gì để mà quan tâm nữa, có lẽ cái thời gian tỉnh rượu ít ỏi phải nghĩ xem tối nay uống rượu gì trong bộ sưu tập khủng đó làm ông quá mệt mỏi rồi…

Cái ngông thừa hưởng từ bố, chẳng nhớ đã bao nhiêu lần hắn 1 tay cầm con dao phay, 1 tay giơ ngón giữa ra trước mặt, rồi chửi thẳng mặt, đuổi họ về nữa…

Họ có thể khinh bỉ, xỉa xói hắn. Nhưng không thể làm điều đó với ông ta…

Không ai được phép coi thường ông ấy…

Ngoài mẹ con hắn…

 

[… …]

 

Chỗ hắn ở, người dân chả bao giờ kịp ráo nước bọt ở mép, họ thích lo chuyện bao đồng, thấy cái hành động đấy của hắn họ thường buôn chuyện mắng hắn là : “Đồ mất dạy, hư hỏng, láo lếu, du côn…”

Rồi khuyên bảo con cái tránh xa hắn như một con vi rút vậy…

Hắn chẳng quan tâm đâu… Thật đấy…

Con người luôn đòi hỏi và thèm khát những thứ mình không có…

Người giàu đi xe hơi, uống bia ôm…

Người nghèo thì đi xe ôm, uống bia hơi…

Thật tẻ nhạt, thật kệch cỡm…

Họ không ở trong hoàn cảnh của hắn làm sao có quyền đánh giá về hắn chứ?

Họ có gì chứ? Hắn có gì chứ?

Đặt địa vị của họ vào bản thân hắn, thử đổi đôi giày cho nhau. Họ có biết hắn phải chịu những gì? Họ có nghĩ họ hơn hắn cái gì?

Thần tượng ư? Ngưỡng mộ ư? Họ nói họ thất vọng về hắn ư?

Không cần đâu, thứ đó không làm hắn no, hắn hay họ vốn chẳng là cái quái gì của nhau cả.

Hắn là hạng người nào? Họ là hạng người nào?

Họ không trả lời được đâu, hắn cũng vậy…

Từ giờ cho tới lúc có thể ngẩng mặt lên mà cười, mặc kệ những gì họ nói….

Hắn vẫn cứ… Thẳng lưng mà sống…

 

[… …]

 

Dạo đó gần nhà hắn có một anh sinh viên chơi guitar rất giỏi, hắn thấy thú vị lên thỉnh thoảng cũng ra xem. Một phần vì rảnh rỗi, một phần cũng thích thú cái chất nghệ sĩ đó nên cũng mượn đàn, cắp tráp theo học thử vài tháng…

Bố hắn, thấy thằng con trai quý tử có đam mê, tưởng rời xa được chốn rượu chè, đâm chém thì mừng lắm…

Tối hôm đó, ông ta đội mưa trở về, người ướt sũng, vai run lên vì lạnh, trên tay cầm chặt cây guitar đưa cho hắn, ánh mắt chờ mong :

- Mày đàn thử tao nghe xem nào?

Hắn ngạc nhiên nhận cây đàn, món quà duy nhất không phải là tiền từ tay ông ta…

Hắn cũng thỉnh thoảng đàn và hát thử mấy bài của Mạnh Quỳnh, Trường Vũ, Tuấn Vũ gì đó cho ông ta nghe… Mỗi khi nghe xong bố hắn thường cười khẩy :

- Đéo ra gì!

Nhưng thỉnh thoảng vẫn bắt hắn phải đàn cho ông ta nghe tiếp…

Có lẽ thời gian cứ trôi đều đều như vậy, hắn cứ ngỡ đã tìm được chốn dừng chân của đời mình…

Cho đến cái ngày hôm đó…

Hắn vội vã bấm số của mẹ gắt lên : “Bố trên viện đang cấp cứu”.

Mẹ hắn bỏ dở công việc lôi anh hắn theo xuống trông nom bố. Thấy ông qua cơn nguy kịch sai hắn về nấu cháo mang lên…

Hắn ngủ quên… Giật mình nhận ra nồi cháo trên bếp đã cháy khét lẹt…

Hắn tiếc ngẩn ngơ định đặt nồi mới nấu lại thì mẹ gọi hắn lên viện gấp…

Lên đến nơi, chân hắn suýt khụy xuống đất khi thấy ông ta nhắm mắt nằm đấy, hắn ngơ ngác đứng nhìn ông ta, ông ta yên bình quá, xa lạ quá… Ông ấy còn chẳng thèm gặp thằng con trai quý lần cuối…

Hắn sờ tay lên má bố, lạnh ngắt, bố thật lạnh… Bố lạnh…

Hắn đứng phắt dậy, chạy lại túm vào áo của một bác sĩ gào lên, răng nghiến vào nhau ken két :

- Sao bố cháu lạnh thế? Mấy ông tiêm thuốc ngủ cho bố cháu phải không? Gọi ông ấy dậy đi!

- Bố mày uống nhiều rượu quá nên nó đổ bệnh. Không cứu nổi! - Mẹ kéo hắn ra quát to.

Tai hắn ù đặc đi không nghe thấy gì nữa, trời đất tối sầm lại, hắn chạy như bay ra khỏi bệnh viện, về phòng đóng chặt cửa lại…

Hắn đập đầu vào tường, khóc gào lên, hắn lấy con dao bấm rạch lên cánh tay sâu hoắm…

Chữ “fuck”, chữ “life”, chữ “die”… Tất cả những chữ viết chằng chịt trên da thịt, nó cứ lẫn lộn đan xen vào nhau, chẳng ra hình thù gì cả…

Máu và da thịt quyện vào nhau, chảy ướt đẫm tấm drap giường trắng, nước mắt cũng chảy…

Hắn chẳng quan tâm, hắn nghiện cái cảm giác đau đớn này, hắn giống như 1 bệnh nhân đang đau đớn cùng cực cần 1 liều Morphine vậy…

Hắn gào to đến lạc cả giọng mấy câu hỏi không người giải đáp :

- Bố mất rồi… Con có thể gọi ai một từ bố?

- Bố mất rồi… Ai chờ con ăn cơm cùng vào mỗi tối?

- Bố mất rồi… Ai là người chê bai con mỗi khi đánh guitar?

- Bố mất rồi… Con biết đi đâu bây giờ?

Hắn cứ dại đi hét to như vậy cho đến khi người chẳng còn tí sức lực nào cả, hắn ngủ một giấc dài…

Cho đến bây giờ hắn vẫn giật mình thức dậy hằng đêm khi nghĩ đến cái ngày hôm đó…

Cái ngày… Có một thằng nhóc, máu trên cánh tay nó khô đét, ôm khư khư cây guitar, ánh mắt thờ ơ vô hồn nhìn cái quan tài từ từ hạ xuống lòng đất như kiểu người nằm trong đó không phải là bố của nó vậy.

Cái ngày…  Hắn nghe được câu từ thằng em họ hơn hắn mấy tuổi :

- Lão già đấy chết là tốt!

Cái ngày… Hắn tu hết chai rượu nửa lít, cầm con “phớ” sắc bén, đứng trong vũng máu của “thằng-dám-nói-câu-đó” cười như điên, như dại..

Cái ngày… Hắn nằm yên trên mặt đất, ọc toàn máu từ mồm ra hứng chịu những cú đấm, cú đá của đám “người thân”. Hắn không kêu la, không van xin, cũng chẳng thèm khóc…

Hắn thường tự nhắc nhở : “Bản thân mình sinh ra đứng thẳng, xương sống cũng thẳng, thẳng lưng mà sống tới cuối cuộc đời…”

Chết đầu đường xó chợ, hắn thề không nằm co…

Hắn nhớ về bố hắn, cái người đàn ông mà hắn từng coi thường đó, cái người bỏ hắn ở lại mà đi đó… Ông ta dạy hắn rất nhiều, rất nhiều thứ… Nhưng lão già đó chưa bao giờ dạy hắn cách “cúi đầu”.

Hai con mắt hắn chỉ hờ hững nhìn bầu trời xanh thẳm, mồm lẩm bẩm :

- Trời hôm nay xanh quá, con đau quá… Bố ở đâu? Sao không che chở cho con??

Dường như đã đánh chán mỏi tay, họ cười khinh bỉ nhổ toẹt bãi nước bọt rồi bỏ đi hết. Hắn lồm cồm bò dậy, hắn biết mình phải tự học cách đứng lên vì chẳng có ai kéo hắn dậy mỗi khi ngã nữa rồi.

Cũng đến lúc hắn phải chấp nhận sự thật rằng bố đã ra đi thật rồi…

Hắn đã có câu trả lời cho chính bản thân mình…

- Bố mất rồi… Con chẳng còn có thể gọi ai một từ bố.

- Bố mất rồi… Chẳng ai chờ con ăn cơm cùng vào mỗi tối.

- Bố mất rồi… Cũng chẳng còn ai chê bai con nữa.

Rồi giật mình tự hỏi :

- Con chỉ muốn có gia đình, một gia đình thật sự, cái mà hàng tỉ người trên thế giới này có… Điều đó là khó khăn, quá đáng lắm sao hả bố?

Chẳng có ai trả lời hắn, chỉ có tiếng gió vi vu thổi qua…

Những giọt nước mắt lăn dài trên má, đôi môi mím chặt lại…

Lũ học sinh cấp 1 tung tăng đi học về qua, hướng ánh mắt nhìn hắn tò mò, lạ lẫm. Hắn cũng hướng ánh mắt hâm mộ nhìn lại chúng nó…

Hắn muốn được như chúng nó quá…

Bố mất rồi…

Hắn cũng giống ông ấy đi tìm một thứ gì đó “hiếm hoi” ngoài kia…

Ai muốn lang thang như con chó không nhà?

Nhưng sao được? Về nhà…

Ở đâu?

3bored3

Dang theo doi truyen cua ba.n ne. Rang viet tiep nha :P

#5411994 0
Tip đi ca ca….
….

Hú hú. Khi nào ra tiêp dzi.

Chủ đề cùng mục


bao giờ, thời gian, cái tuổi, đầu tiên, ngày tháng, thằng bạn, giật mình, say rượu, theo đuổi sự,
Bong88 nhà cái uy tín Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá Chords up https://ieuro2020.com

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)