Nhà cái 388BET tặng miễn phí tip bong da
Nha Cai 247 Info - Top Nhà Cái Uy Tín tại VN và Quốc Tế
Bong99 - Cập nhật tất cả mọi ty le keo bóng đá
Ảnh - truyện vui 2013-03-28 11:22:45

Truyện super hay:" những mối tình trong trại cai nghiện"(Tiếp chap 1)


Tham gia 11BET - Club ca cuoc bong da hợp pháp tại VN
Soi Kèo Bóng Đá, tỷ lệ thắng kèo 111%
Nhà cái LUCKY88 - Top #1 Cá Cược Bóng Đá tại Việt Nam


Thanks anh em vì đã ủng hộ.Mình tiếp tục post tiếp chap 1 theo yêu cầu nha3adore3

__________________________________________________________________________-

Trại cai nghiện - như trong hình dung của tôi là một thứ gì đó ghê gớm lắm. Dù sao trong đám bạn tôi từng chơi cũng có không ít thằng bỏ lại tuổi xuân ngoài đồng, trên rừng khi vô mấy cái trại cai nghiện kiểu này. Nó là một thứ nhà tù thực sự - nơi đám nghiện xì ke ngày ngày miệt mài lao động và đêm về mơ quay lại với cuộc đời. "Địa ngục trần gian" - đó là câu kết luận về cái nơi tôi sắp tới, theo lời một đứa bạn có vài năm trời lê la ở trỏng. 
Tôi bình thường cũng gan dạ dữ lắm, mà sao lúc đó cái giọng run run thấy tội: 
- Anh Hưng nè, bộ đưa em đi vài năm thật hả? 
Lão "hừ" nhẹ một tiếng. Để tim tôi đập lô tô một hồi chán chê rồi mới thủng thẳng: 
- Ba cái vụ cỏ đó, không phải anh không biết! Có điều, lần này em phải tự trải nghiệm một chút, sau này em sẽ không dính vô ba cái vụ lung tung nữa! 
Đầu óc tôi tối sầm. Tôi cũng nghĩ thằng anh trời đánh này của mình dư thông minh để hiểu về mấy thứ ma túy nhãi nhép này, mà sao nó không chịu nói dùm mình một câu hả trời? Như đoán được ý tôi, lão nghiêm cái mặt lại: 
- Tính trách anh sao anh không nói với ba má em, phải vậy không? Nhưng ba cái vụ này không hề hấn gì, không có nghĩa em cứ tiếp tục như vầy mãi. Chơi được một thứ sẽ muốn thử cái khác, giao du với đám bạn đó thì không hỏng cái này sẽ hỏng cái khác. Nhiều người bản lĩnh gấp 10 lần em cũng còn ngã không đứng dậy nổi, em nghĩ em ngon lành lắm hay sao? 
Thấy lão nổi cơn bực tức, tôi im re. Lại thấy cái giọng lão đổi tông nhẹ nhàng trở lại: 
- Bất quá em đi chỉ 5 tháng là về thôi. Em vô trỏng, tự mắt em nhìn thấy cảnh nghiện ngập ra sao, mai mốt trở về anh nghĩ em sẽ tự hiểu mình phải làm gì. Đời người ai cũng có sai lầm cả, nhưng dính vô ba cái đó coi như hết chữa. 
Tôi cũng chẳng nghe lão triết lý ra sao về cuộc đời và tương lai. Tôi chỉ cần biết tôi đi vỏn vẹn trong 5 tháng! Quá ổn so với cái dự định xa thành phố tới vài năm tôi từng nghĩ. 5 tháng có chết ai cơ chứ, hơn nữa tôi cũng có chút tò mò về cái gọi là "địa ngục trần gian" mấy thằng bạn rêu rao. 
Tới nơi, tôi hơi có chút chưng hửng khi cái "địa ngục trần gian" không giống như mình hình dung chút xíu nào. Nguyên một khoảng đất khá rộng được xây tường bao xung quanh, phía ngoài có cái cổng sắt bự tổ chảng. Dăm ba người mặc đồng phục bảo vệ đứng phía ngoài, bên trong hình như là một cái sân rộng - tôi đoán vậy bởi thấy có tiếng hò la, dường như đang chơi trò gì đó. Đâu có giống địa ngục chút xíu nào đâu? 
Cái nơi tôi ở, thật ra chỉ miễn cưỡng được gọi là trại cai nghiện, bởi nó là một loại hình trại rất đặc biệt. Không phải trại dành cho ba đứa xì ke bị gom vô tập trung như đi cải tạo, nơi này dành cho mấy đứa còn được gia đình quan tâm chăm sóc đưa vô. Bằng chứng là giá tiền cắt cổ, bù lại tiện nghi và sinh hoạt hệt như một thứ khu an dưỡng bình dân. Cơm ăn sáng trưa chiều tối, tiền nhà gửi vô xài tẹt ga, phòng nằm có máy lạnh, tivi, máy chơi game, đầu đĩa loa đài đủ hết trơn. Nói nôm na, tụi nghiện xì ke thường gọi cái trại này với tên: nhà điều dưỡng. 
Tuy hơi thất vọng chút xíu vì không được trải nghiệm qua cái "địa ngục trần gian", nhưng thật ra trong tim tôi mừng muốn xỉu. Dù sao ở một nơi như vầy cũng đỡ hơn cái cảnh vác cuốc lên rừng trồng khoai mì như mấy cái phóng sự tôi thường coi lắm chứ bộ. 
Tuy nhiên, bước trải nghiệm đầu tiên của tôi tại cái trại cai nghiện không giống địa ngục trần gian kia lại chẳng hề dễ chịu một chút xíu nào. Ấy là vô "cắt cơn". 
Mấy đứa mới vô sẽ bị gom vô một khu, gọi là khu Cắt cơn. Khu này là một khu khép kín, chuyên để dành điều trị trong vài ngày đầu. Đám bị đưa vô đây yếu xìu, mệt lử, nằm vạ vật, đôi mắt trắng dã, nhìn như ma đói vì thiếu thuốc. Tôi bước vô, tay ôm cái gối, cũng không có ai dòm lấy một cái. Tụi nó còn bận nằm thở dốc. 
Tôi lẳng lặng bước vô giường, đặt cái gối lên, nằm dài gác tay lên trán. Một cái cảm giác bất lực và chán nản tràn ngập trong lòng. Có trong mơ, tôi cũng không nghĩ sẽ có một ngày nằm chung với nguyên cái đám xì ke nghiện ngập kiểu này. Nước mắt đang sắp sửa ứa ra thì nghe bên tay có cái giọng thều thào: 
- Ê nhóc, lấy dùm tao miếng nước! 
Tôi nuốt nước mắt, cáu kỉnh quay qua. Tâm trạng tôi lúc này đang không được tốt à nha. Lại thấy một thằng bộ khung cũng khá lớn, người xăm trổ xanh rì đang le lé mắt nhìn tôi. Trong cái phòng toàn quỷ đói này cũng có trò ma cũ bắt nạt ma mới nữa sao ta? Tôi khinh khỉnh buông một câu: 
- Nước hả? Nước đái xài được không thì há mồm ra? 
Thằng khung xương to hộc lên một tiếng, tưởng nó lao vô tấp túi bụi, ai dè nó làm một câu khiến tôi té ngửa: 
- Mày … ngon ha. Đợi tao … khỏe lại thì mày hiểu cái cảnh luôn… 
Oánh lộn có vụ chờ nó khỏe lại rồi đánh sao trời? Sao nó không đợi tôi già tôi gạ oánh nhau luôn một thể cho tiện? À mà quên, nhìn cái tướng nó còn già hơn cả tôi, đợi tôi già chắc nó cũng xuống lỗ mất tiêu rồi. Tôi đang trong trạng thái không được tốt lắm, có một thằng để xả giận không tốt sao trời? 
Vừa định lò dò bước tới, xáng vô mỏ anh hai xăm trổ dữ dội kia vài cái thì cái chăn giường kế mở ra. Một gương mặt nhìn rất hiền lành, quay qua tôi nói nhỏ nhẹ: 
- Bỏ đi em ơi, tụi nó sảng thuốc mà. Giữ sức đi, lát mệt mỏi đó em! 
Tánh tôi ưa nhẹ chứ không có ưa nặng. Nghe ổng nói vậy, hơn nữa thấy cái tướng thằng kia đang ốm o, có oánh nó cũng chẳng vẻ vang chút xíu nào, tôi quay lại cái giường ngồi. Ổng nhìn tôi cười cười, cái mặt rất thư sinh và trí thức, coi bộ có vẻ hài lòng với biểu hiện vừa rồi của tôi. Ổng kéo nhẹ cái chăn xuống, gượng ngồi lên nói chuyện với tôi chút xíu: 
- Anh tên Dũng, em tên gì? Em mới vô đây lần đầu hả? 
Cái biểu hiện lịch sự của ổng làm tôi thấy mến. Tôi trả lời ổng mấy câu bâng quơ, nhân tiện hỏi han ổng luôn về tình hình cái nơi tôi đang ở. Dù sao, tôi cũng mới chân ướt chân ráo bước vô, cũng cần có chút thông tin về mấy chỗ này, mai mốt có ra ngoài cũng khỏi bỡ ngỡ. Ổng hiền khô, trả lời câu một nhưng cái giọng yếu xìu. Được một lát, coi bộ ổng muốn nghỉ, tôi cũng không hỏi thêm gì nữa thì ổng nhìn tôi, cười lành khô: 
- Coi cái tướng em vầy mai mốt ra phục hồi, chắc tụi gái trong trại oánh nhau dữ ha? 
Bất ngờ à nha. Tôi cũng không nghĩ trong cái trại này lại có cả con gái đi cai. Nhưng con trai nghiện được mắc mớ gì con gái không được nghiện? Có điều tôi không có xíu hứng thú nào với mấy ẻm hết trơn. Gái tôi đâu có thiếu, đâu tới nỗi đi cua mấy nhỏ chơi xì ke trong này hả trời? 
7 ngày cắt cơn trôi qua trong cơn chán nản tới tột bậc của tôi. Rõ ràng đang khỏe mạnh như trâu, đột nhiên bị nhốt tới cả tuần lễ với đám người cả ngày nằm uể oải và thở cũng không muốn nổi này, tôi cũng muốn phát bịnh luôn. Rất may, một buổi sáng, một cha bác sỹ bước vô, ngó cái tướng tôi như con trâu mộng, lại gần hỏi: 
- Khỏe chưa con? 
Tôi ngán ngẩm kêu: 
- Thì từ hồi nào vô đây con có thấy mệt khi nào đâu? 
Đám cắt cơn đang nằm thừ lừ cũng ráng ngóc đầu dậy làm một câu: 
- Thằng đó nó chơi thuốc súng đó bác sĩ. Từ hồi nó vô tới giờ chưa thấy nó vật khi nào hết! 
Ông bác sỹ coi bộ cũng không ngạc nhiên lắm. (Trước tôi cũng có nhiều trường hợp mới chơi duy nhất một lần bị bắt gặp, tống vô liền). Ổng mở cuốn sổ dòm dòm một hồi, kêu: 
- Cũng được 1 tuần rồi đó, con muốn ra ngoài không? 
Tôi cầu còn chẳng được ấy chứ. Vội vàng thu xếp đồ đạc đóng gói vô, theo ổng bước ra phòng ngoài. Thấy cái bầu trời quang đãng, không khí bớt bí bách như trong phòng, tôi hít mạnh một cái, tưởng chừng vừa bước qua một kiếp. Ổng kêu tôi lại cái bàn nhỏ, chỉ vô cuốn sổ nói: 
- Nhưng con phải kí đảm bảo về sức khỏe đã nha. Giờ ở trỏng chán đòi ra, có gì bác không chịu trách nhiệm được. 
Tôi mém chút kêu ổng lại cái bàn 2 thằng vật tay coi thằng nào khỏe, nhưng cũng ráng kiềm chế lấy bút kí đại vô cuốn sổ. Ông ngó tôi kí xong, gật gật đầu rồi kêu một cha bảo vệ vô. Cha nội làm cái mặt thấy ghét, dắt tôi vô một cái phòng, trỏ giường rồi quay lại làm cái mặt lạnh lùng: 
- Vô ráng chấp hành tốt nha. Gây chuyện là không có xong đâu. 
Tôi nghe thấy ớn trong lòng. Bộ gia đình bỏ tiền đưa tôi vô lộn… Chí Hòa sao? Chấp hành - nghe sao giống mấy thằng đại bàng đại bác trong tù quá vậy. Tôi bước vô cái giường, quăng đại cái đống đồ đạc lủng củng lên giường, mặc xác mấy con mắt dòm lom lom, lượn lờ ra ngoài ngắm cảnh trường trại xem nó ra sao. 
Trại này không lớn lắm, gồm mấy dãy phòng san sát nhau. Phòng tụi nam chia 2 khu, gồm 2 dãy nhà 2 tầng nằm sát rạt nhau, tổng cộng chừng 400 mạng. Phòng nữ gồm 1 dãy nhà một tầng, chừng 100 đứa. Dãy phòng nữ nằm tách biệt hẳn với phòng nam, cách nhau một cái hành lang nhỏ. Phía giữa là một khoảng sân khá rộng, có chỗ chơi bóng chuyền, bóng đá, một cái vườn hoa nho nhỏ có cả ghế đá bao quanh. Cuối cùng của khu trại là một cái nhà ăn khá rộng, có một căng tin khá lớn bán đủ thứ trên đời. Ở trong này không xài tiền mặt, tiền gia đình gởi vô được đổi thành phiếu mua đồ. Phiếu có giá trị từ 10 ngàn tới 100 ngàn, hệt như tiền mặt ở ngoài đời và chỉ xài được ở căng tin. Trong căng tin bán đủ thứ trên đời hết trơn, từ quần áo (mặc theo quy định của trại), đồ ăn, đồ tạp hóa lung tung, giá cả mỗi thứ đắt hơn ngoài cỡ gấp đôi. Phụ trách bán căng tin là 2 em gái, 1 em người miền Tây và một em gái người Bắc. 
Tôi khi trong cắt cơn cũng có nghe qua mấy vụ này nên cũng chẳng bỡ ngỡ gì lắm. Móc túi lấy tờ phiếu mua đồ, tôi chạy ra căng tin kêu ly cafe, bỏ tờ phiếu xuống rồi kiếm chỗ nào vắng vắng ngồi. Đợi hoài không thấy ai bưng cafe hết trơn, quay qua thấy con nhỏ người Bắc mặt tỉnh bơ, ly cafe của tôi đặt gọn lỏn trên quầy. Con nhỏ liếc xéo tôi, kêu: 
- Cafe của anh nè. Ngồi đó đợi em mang tới hả? 
Vụ này mới à nha. Uống cafe tự phục vụ tôi cũng mới gặp lần đầu. Thôi thì lỡ bước chân vô đây, cắn răng chấp nhận vậy. Tôi làm mặt tỉnh, chạy ra bưng ly cafe, cười với con nhỏ một cái: 
- Anh mới vào đây, chưa có rành mấy cái vụ này. 
Con nhỏ lại nguýt tôi một cái, rồi làm bộ bận rộn không thèm nói chuyện. Thề có chúa, ở ngoài cỡ con nhỏ này tôi mà liếc mắt qua nửa cái, tôi bé bằng con kiến. Uổng công tôi cười với nhỏ, làm bộ chảnh nhìn thấy khó thương ghê.
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Viet tiep nhanh di ku

nghiện chưa bác3crisp3

hay vvvvvvvvvvvvvvvai

#4698418 0
chưa đọc nhưng vẫn spam 3crisp3

cái này bên liên xô chống mỹ của thằng fogman viết chứ đâu . chép còn khoe minh viết .
 

thông báo với bạn stingdau là mình kocos nói mình viết mà bảo là của tác giả frogman nhé.Đừng spam linh tinh kiểu đó3bored3

#4709084 0
@Doan_Chi_Binh thôi dù sao cũng like cho anh lấy tinh thần . truyện này e đọc hết rồi 
 
cái này e cũng tập tành viết . mà ko hay như a fogman . e kể về chuyện ngu của e hihi . ai có hứng thú e gửi link cho . e chưa đủ 300 keng 3ahh3

#4698481 1
thằng thớt mày post kiểu gì thế, copy bên web người ta thì post cho đàng hoàng, người ta có trên 120 chap kết thúc truyện từ lâu rồi 1 chap nó dài gấp 3,4 lần mày post mà mày chia từng li từng tí ra thì cho ai đọc thế, post truyện thì post đủ 1,2 chap cho người ta xem dài dài đằng này mày post 1/4 chap biết bao giờ người ta đọc cho xong. ko post đc thì để tao post dùm chứ câu like kiểu này vừa mất thời gian vừa tụt hết cảm xúc người đọc3bored33bored33bored3

câu like3crisp3.Các hạ nói có biết nghĩ ko,nếu các hạ cảm thấy tụt hứng thì đừng có đọc.post cái kiểu liền tù tì nhìn đã ngại có ai muốn đọc ko.Haiz,tỏ ra nguy hiểm3bored3

#4698785 0
@Doan_Chi_Binh ai kêu các hạ post liền tù tì?3bored3mỗi lần post thì post đủ 1 chap cho người ta,post cái kiểu sơ sài như tỏ ra là mình viết bài ko bằng

#4698790 0
@Doan_Chi_Binh truyện mình viết thì viết hết 1 chap rồi post có lâu cũng ko ai nói gì, đằng này truyện kết thúc từ năm trước đi copy lại mà làm như mình viết truyện, đọc mà mất thời gian thế thà t post lên cho người ta đọc sướng hơn, ok ko?3bored3

#4709062 0
e thich a roi` do' . truyen nay hay  e doc het roi` . post cai truyen moi tinh cong so? nua? di a
 

Chủ đề cùng mục


cắt cơn, địa ngục trần gian, xì ke, chút xíu, cái trại, cái giọng, cái mặt, cái tướng, căng tin, cai nghiện,
Bong88 nhà cái uy tín lời ca khúc Tin mới

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)