Nhà cái 388BET tặng miễn phí tip bong da
Nhà cái OXBET cá cược, cá độ bóng đá, thể t
Bong99 - Cập nhật tất cả mọi ty le keo bóng đá
Tình yêu - giới tính 2013-04-08 12:34:35

[Tự truyện]"Anh có thể tặng em một nụ hôn ko?!"


Tham gia 11BET - Club ca cuoc bong da hợp pháp tại VN
Soi Kèo Bóng Đá, tỷ lệ thắng kèo 111%
Nhà cái LUCKY88 - Top #1 Cá Cược Bóng Đá tại Việt Nam


LỜI GIỚI THIỆU:

Câu chuyện là một ký ức buồn, mình muốn viết ra một lần để được nhẹ nhõm phần nào, để thấy bản thân đã từng đê tiện như thế… Rất khó khăn để mình bắt đầu câu chuyện, mình sẽ viết dần theo mạch cảm xúc … Nên các bạn đã đọc thì cân nhắc trước để không phải mất công theo dõi rồi gạch đá thì dễ mất hòa khí, ngoài ra trong câu chuyện mình cũng sẽ mô tả chân thật trong một vài tình tiết …  Và đặc biệt! Tôi sẽ cố gắng cân bằng cảm xúc để câu chuyện không mang màu sắc quá bi lụy mà nó sẽ vui tươi, hài hước 1 chút thì tốt hơn …
—————————–
Có một điều chắc chắn là trong suốt thời tuổi trẻ nông nổi và dại dột thì ai cũng một lần hoặc nhiều lần làm những điều mà khi nhìn lại hậu quả của nó thì thật là khó hiểu…

Tôi, một người đàn ông 25T đã trải qua vài mối tình: Tình đâu thơ ngây có, vui chơi qua đường có và điều khiển máy bay cũng có …Nhưng có một điểm chung trong tất cả các mối tình đã đi qua là tôi luôn là người đặt dấu chấm hết, mặc dù vậy những trái tim kia sau khi bị tôi làm cho tan nát thì không một ai căn hận hay khinh ghét tôi…Điều này là sự thật, ngay bản thân tôi cũng ko thể hiểu tại sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy nhưng tôi biết rằng trong mọi trường hợp tôi luôn cố gắng để có thể kiểm soát những điều đang xảy ra (nhưng trong tình yêu thì bạn thường xuyên bị mất kiểm soát).

Có một mối tình mà nó thật lạ và tôi sẽ không thể nào quên, vì với Em tôi có tất cả mọi cảm giác: vụng dại của mối tình đầu, say đắm của tình yêu đôi lứa & lạ lẫm, nồng nàn bên người Chị yêu thương …

Tôi đã có thể giấu kín vào tâm hồn mình nhưng tôi không thể không nhớ em khi tôi thấy thấp thoáng đâu đó chuyện chúng mình tồn tại quanh cuộc sống đầy hỗn loạn này, vậy nên …Một lần tôi sẽ viết để được nhớ về em một lần nữa, để được cảm ơn em & Xin lỗi em …Để được biện minh cho sự ích kỷ …Vì ngày đó anh chỉ biết cho mình …

NGÀY ĐẦU GẶP GỠ:

Một cái Tết thật vui vẻ, ấm cúng bên gia đình, người thân và bạn bè …Tôi về lại SG, tiếc nuối bỏ lại sau lưng những bờ cỏ cháy nắng ven đường, những khoảng sương mù đặc quánh, những ly cà phê bé tẹo sóng sánh của vùng Tây Nguyên nắng gió…
………….Tôi buồn, rất buồn vì ở chốn Sài Gòn ồn ã tôi sẽ không thể tìm thấy màu mắt mà mẹ tôi đã nhìn lúc tôi bước lên xe…
Ngày hôm nay ! Tôi sẽ quay trở lại công việc của mình, không phải vì tôi yêu nó một công việc nhàn nhã có phần nhàm chán mà vì tôi sẽ lại được kiếm tiền để lo toan cho cuộc sống đầy phức tạp của mình…

8h30 sáng, lôi thùng Bia ra gác lên Baga phía trước xe & Văn phòng làm việc thắng tiến…Tôi biết! Hôm nay Công ty sẽ cúng bái gì đó xong thì anh em ăn nhậu, bài bạc tí rồi về ngủ …Ngày mai mới bắt đầu làm việc …
Đến nơi thì …VP đã được vệ sinh sạch sẽ, ngăn nắp …Mỗi ông Sếp đang lon ton lục lọi ngăn tủ kiếm cái gì đấy …Gạt chân chông, ửỡn ngực đầy tinh tướng vác thùng bia vào đặt lên bàn Lễ Tân…

- Khách sáo thế em?!
> Ko phải khách sáo đâu anh, em sợ anh thiếu bia nên vác lên lát đỡ phải đi mua, mất hứng - Nói cho vui vậy thôi chứ tôi khoảng 5 lon là ko vô nổi rùi, dù hoàn toàn tỉnh táo. 
- Ờ …

Oh! Chào anh! - Một giọng nói chanh chua nhưng cố ra vẻ nhẹ nhàng …

- Tôi: Ờ! Chào em ! 

Tự nhủ: Ôi! Ở đâu ra con bé dân chơi thế này nhỉ!? Tóc vàng uốn xoăn, trang điểm nhẹ nhàng, vóc dáng trên cả chuẩn được thể hiện qua quả áo body màu xanh + quần Jean cạp trễ sành điệu - Nhìn là biết dân sành điệu …Mà con bé này ở đâu ra thế nhỉ?! Ah! Chắc lại con mái nào đấy mà ông Sếp lôi về để cho nó phụ thu xếp dọn dẹp bữa nhậu hôm này thì phải …

Tôi không thể ngờ rằng, con bé dân chơi này rồi đây lại đem đến cho tôi nhiều suy ngẫm như vậy …

………………………..
Một lát sau thì thêm vài chú nhân viên nữa xuất hiện, chú nào cũng xoe xua khoác lác về mấy ngày Tết ăn chơi, cũng có vài câu chuyện là thật còn lại thì toàn gió bấc đêm đông …Vì tôi đâu còn lạ cái phong cách ăn chơi của chúng nó …Mình cũng kệ, thi thoảng chỉ góp vui vài câu gọi là hoặc bơm đểu tí cho chúng nó lộ chân Thần gió …

Nói chung không khí vui tươi, cởi mở vì ai cũng hăm hở trong ngày đầu tiên trở lại VP trong năm mới. Mà hình như ai cũng quan tâm đến Em …Cũng phải, Em là người lạ duy nhất với lại cái đám hám gái ấy …Chúng nó thấy em thì banh mắt ra ngắm nghía & tỏ ra nguy hiểm thì phải rồi …

……….Tôi thì vẫn giữ cái vẻ khinh khỉnh như thế, ko phải mình tinh vi gì mà bởi vì với mình lúc đó Em ko để lại ấn tượng gì đặc biệt …Duy nhất chỉ là 1 con nhỏ người Bắc, giọng nói có vẻ hơi đanh đá, dáng người cao ráo …

Được 1 lát, Sếp bảo: "Mấy em lấy 2 con gà trên Bàn rồi xé ra cho vào 2 đĩa lớn và trộn với rau và nước dùng để được 2 đĩa gỏi lớn nhé …Còn mấy thứ khác thì bóc vỏ xếp gọi vào mỗi thứ 2 đĩa là xong …Tí nữa sẽ có 5-7 ông bạn anh đến chơi, mấy em chuẩn bị nhé …"

Ko đợi lâu, chúng nó túm tụm lại ra vẻ chăm ngoan …Tuyệt nhiên 2 con gà mà Sếp bảo xé ra thì chả ai chịu động đến cả …Vậy nhưng em lại nhanh nhẹn đứng dậy, mở túi, lấy bao tay ni lông & cầm 1 con dao bé bé …Em làm rất nhanh nhẹn với dáng vẻ đầy thích thú …Nhưng nhìn em đánh vật với con gà thì thật thương, nếu để em làm thì chắc lát nữa thịt gà trong món gỏi gà sẽ mềm lắm đây …

-Tôi: Em này ! Để đấy anh làm cho, anh thích làm gà lắm (với sắc mặt đầy ẩn ý) …He he – Mấy thằng kia nghe thì phí ra cười nham nhở …
> Em: Trời ah! O^ng này có ý gì đây?!
- Tôi: Ý gì đâu em, thì anh nói là anh thích làm gà nên anh làm sẽ nhanh hơn …Ah ko! Làm nhanh quá cũng ko tốt em nhở?! 
> Em: Sợ anh quá …
- Tôi: Ha ha …Ko biết con gà này có khó làm ko nhỉ?! Anh làm mấy con gà kia nó ko giống thế này, cách tiến hành cũng khác nốt …Nhìn to và hấp dẫn hơn con này nhiều …
> Em: Cái loại gà 45 – 50kg đó độc hại lắm, mà ông này tưởng hiền nhưng cũng nham nhở gớm …
- Tôi: Gái khen anh như thế suốt …Ka ka

Tôi vốn là người có dáng vẻ nhỏ nhắn, nhìn khá hồn nhiên, tính tình cũng gần như thế …Trong mọi chuyện vẫn hay suy diễn ra những điều hài hước, đôi khi là bựa bựa …Dần dần thì thấy mình cũng là người thiếu nghiêm túc trong nhiều chuyện …Nhưng được cái là có khiếu hài hước, cách nói chuyện & dẫn chuyện khá logic (nhờ có trí tưởng tượng phong phú ) theo chiều hướng vui vẻ… 

Mà kể cũng lạ, sao ông Sếp lại chả giới thiệu gì về Em này nhỉ?! Ban nãy hình như mấy thằng kia có hỏi em nó về danh tính, tuổi tác, quê quán …Nghe loáng thoáng thì em tên L …Và đang ở BD.

-Tôi: Em là L ah?! 
> Em: Sao anh biết?!
- Tôi: Thì lúc nãy anh nghe …Mà nhìn em anh cũng đoán ra rồi…
>Em: Trời! Nổ quá ah nha …
- Tôi: Ơ! Em ko tin ah?! Thế để anh nói luôn tên ở nhà của em nhé?!
>Em: Xí …Anh nói thử xem nào?
- Tôi: Tên Tèo phải ko?! Ka ka
>Em: Cái gì?! Anh nghĩ sao mà con gái tên Tèo …?! Phì cười & Dương mắt đầy ngạc nhiên – Mấy thằng kia cũng nhe những hàm răng ố vàng nham nhở?!
- Tôi: Ah nhầm ! Tên Bé chứ gì, cuôi trả lời cuối cùng của anh đó …
>Em: Anh dẻo mồm quá, hồi nhỏ con gái ai chả dc gọi là Bé?!– Thôi làm đi, nãy giờ chưa xong 1 con gà kìa …Ah! Mà anh tên V ah?!
- Tôi: Ờ ! Họ và tên TTV, Dân tộc Kinh, Tôn giáo Không …Độc thân vui tính …
> Em: Ông này …hết chỗ nói !
Tôi vẫn hay như thế khi giới thiệu về mình …Mà vấn đề mấu chốt là ở chỗ này …

…..VỀ TÔI…….

Từ trước đến giờ tôi vốn cực kỳ khinh ghét và coi thường những người đàn ông lăng nhăng mà phản bộ Vợ mình …Vì trước đây, rất nhiều lần tôi nhìn thấy những người phụ nữ đã gục ngã khi hay tin người chồng mà mình nhất mực yêu thương, tin tưởng, chăm sóc phản bội…

Tôi thấy những người đàn ông đó thật khốn nạn, khốn nạn vô cùng …Tôi đã khinh bỉ họ ra mặt …Đã nhiều lần tôi tự nhủ, rồi đây tôi sẽ là một người chồng tốt, sẽ ko bao giờ phản bội là người vợ yêu thương của mình …

Và bây giờ, tôi đã có một người vợ như thế cũng yêu thương tôi hết mực, cũng tin tưởng tôi tuyệt đối & chăm sóc tôi hơn cả mẹ chăm lo cho con nhỏ ! 
Nói qua Vợ tôi & Tôi: Cô ấy nhỏ hơn tôi 1 tuổi, trong mắt tôi thì cô ấy là một người phụ nữ khá hoản hảo: xinh xắn, ngoan ngoãn, ăn nói nhỏ nhẹ, sống khá tình cảm, hoà đồng …& Nấu ăn rất ngon…Khi tôi báo rằng sẽ lấy vợ, bạn bè & gia đình ai cũng ngỡ ngàng …Vì trong mắt họ tôi vẫn còn khá hồn nhiên, ham vui & chưa đủ chín chắn để lo cho 1 gia đình …Điều đó đúng, nhưng tôi đã suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định chấm hết những tháng ngày liêu xiêu ko định hướng…

Vâng! Tôi không phải là hotboy, công tử hay doanh nhân thành đạt, đại gia gì cả …Thậm chí cái phong cách Trẻ Trâu đôi khi còn vương vãi đầy ra trong lối sống hằng ngày…Mà cái dáng vẻ bề ngoài của tôi khi ấy thì nhìn chả khác trẻ con là mấy…Thi thoảng có người hỏi “Năm nay em 20t chưa?” hay là “Em đang đi học ah?” “Em học trường nào thế?” Dù tôi đã 25T, đi làm mấy năm, mà bây giờ cũng đã được Quản lý phòng KD rồi 


……. Trong công việc thì đầy người vừa nể, vừa ganh tị, vừa ngưỡng mộ…Nhưng với tôi từ trước đến giờ tiêu chuẩn chọn Vợ thì khá là cao, nó ko có gì cụ thể nhưng phải dc vài cái gạch đầu dòng đại loại như: Xinh xắn, hiểu biết, yêu thương mọi người & biết nấu ăn…Mọi người đừng vội gạch ngói vào tôi nhé, ai cũng vậy thôi …

Yêu nhau đến lấy nhau để gắn bó với nhau trọn đời là cả 1 vấn đề đấy. Cứ thử tưởng tượng, một người Vợmà mặt mày suốt ngày bí xị hoặc là sống mất lòng hết người nọ đến người kia hoặc là Chồng đi làm cả ngày vất vả về đến nhà Vợ nó quăng cho hộp cơm (vì nó có nấu cũng ko ngon hơn) …Thì CS có khác gì địa ngục?!

Sau 2 năm yêu đương, trải qua hết tất thảy những thử thách từ lãng xẹt cho đến chới với màu tac tác. Chúng tôi cưới nhau cũng đã gần 2 năm …Và bây giờ, vợ tôi đã mang thai THÁNG THỨ NĂM – Một bé gái đúng như cô ấy mong muốn & Tôi cũng rất thích con gái (nhưng con trai đầu thì vẫn hơn), hạnh phúc gia đình lúc này thật tròn trịa và lung linh…Từ lúc yêu đến giờ tôi chỉ biết đến cô ấy thôi, dù hàng ngày tôi vẫ tiếp xúc với nhiều lời mời gọi đầy cám dỗ …Nhưng ko! Ko thể lung lay được tôi đâu, vì tôi khinh ghét những người đàn ông bội bác cơ mà …

…………..Nói thì nói vậy nhưng cũng có những lần phải đi tiếp khách với Sếp: phải nhậu, phải ôm, phải này nọ để tạo không khí cho những Thượng Đế (Khách hàng) của Công ty…Nhưng tuyệt nhiên ko có đến Z nhé …
Đến lúc này tôi vẫn là một người Chồng tốt, một người cha mẫu mực …

Cuối cùng thì cũng hoàn tất 1 mâm đồ nhậu cực hoành tráng, phần đóng góp của tôi và em 2 đĩa gỏi to vật vã…Nhìn rất ngon mắt, mùi vị cùng rất vừa miệng …Nói chung cũng khá vất vả và cơ số câu chuyện đã được tôi và Em liên mồm đẩy đưa trong quá trình chuẩn bị này …Đủ để hiểu cả 2 đầu là người vui tính, từng trải, hoạt ngôn và khá là bá đạo …

Bữa nhậu hôm đó cũng diễn ra trong không khí rất cởi mở và sôi nổi. Sếp giới thiệu về Em – Một nhân viên mới của Công ty (ah! Mình cũng loáng thoáng nghe từ lúc mới vào), Thành phần khách mời là 5 lão bên Hiệp hội DN gì đó – Bạn của Sếp. Các ông này đều nhìn khá là bệ vệ, đĩnh đạc ra dáng người có tiền …

Trong cái đám 10 người đàn ông, 1 người con gái thì loanh quanh các cậu chuyện rồi cũng đến 1 điểm đó là rất nhiều chi tiết +18 cùng những điệu cười khoái trá …Em, vẫn tỏ ra rất “trải đời”, vẫn khẽ cười ngại ngùng, vẫn thi thoảng hỏi khó theo cách giả ngây ngô…Một cách cưu xử rất bình thường, ko có gì đặc biệt bởi lẽ em cũng là người khéo léo trong cưu xử… (Tôi nghĩ thế) Thi thoảng, tôi, các lão ấy & mấy chú đồng nghiệp cũng cố tình làm khó em bằng những câu bông đùa khá râm rê – Có gì đâu, đàn ông lúc nào chả vậy …

Ngày hôm ấy, tôi cũng ko hỏi nhiều về Em: Em bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, học nghành gì …Những câu hỏi cửa miệng trong CV. Em cũng vậy …Nhưng tôi cảm thấy hình như việc em gọi tôi là “Anh” thì có gì đó ko ổn …Linh cảm bảo tôi rằng, đó chỉ là cách cư xử lịch sự của em …Mà thôi! Ko quan trọng lắm, ăn uống no say & lết về nhà ngủ nghỉ để mai bắt đầu CV thôi …Mặc dù ông Sếp & Mấy lão kia còn kéo đi Bar, tỏ ra thiết tha mời gọi mình đi nhưng thôi …Mình ko cùng đẳng cấp với mấy Bố này nên …Mình về …

Còn em, có một anh chàng nào đó đến đón về khi bữa nhậu gần Kết thúc, “hẹn gặp các anh vào ngày mai nhé”
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Đọc thử đi nếu hay thì mình sẽ post tiếp :D

hay … sao sao buồn nhỉ …. mặc dù mình không đọc 3crisp3

#4719000 0
truyen mới ak lát đọc3crisp3

3bored3tiếp đi thớt,full luôn nhé,đọc 1 lần xong luôn,khỏi phải hóng,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Cám ơn các pác đã cho ý kiến giờ em úp tiếp đây :D

1. Ba ngày đầu cùng em trong công việc: 
NGÀY ĐẦU :
Cảm giác hân hoan, hăm hở của ngày đầu tiên làm việc trong năm mới nó y như cảm giác của cái ngày đầu tiên của mối tình đầu ấy…Đầy phấn khích và hy vọng …

Công ty tôi thì 9h mới bắt đầu làm việc, thế nên ngày nào cũng vậy, mấy anh em tụ tập từ 8h để ăn sáng và Café tán phét…Bước lên phòng lv thì đã thấy Em ngồi đấy & 1 em nữa, 2 đứa cười toe toét …Con bé khẽ cúi đầu đầy e thẹn, còn em thì làm ngay câu “Chào anh” rõ to …”Vâng! Ko giám, chào cô!” – Mình tếu táo …2 Con bé cười …Nói qua về Phòng tôi: Là phòng KD, Tôi làm quản lý (TP), trước Tết thì có 4 đứa (2 gái, 2 zai, cả Tôi là 5) …Tết xong thì có 2 đứa nghỉ, con 2 Thằng (mà 2 thằng này thì nhạt vãi, chỉ đâu đánh đó nên tôi ít nhắc đến) & Tôi …Bây giờ có thêm 2 con bé này …Con bé mới đến tên là H…

Đang giao lưu với 2 thằng em thì Sếp và Ông phụ trách Chương trình (Gọi là N): Cũng nói qua về Các Chương trình để anh em nắm được mà Sales khách hàng, mấy cái nỳ thì có sẵn rồi …Cứ thế mà chiến thôi, update thêm giá cả & đặc điểm thời vụ nữa là Ok… (Công ty làm Dịch vụ nên mọi người đừng thắc mắc về quân số nhé)

Sếp cũng giới thiệu sơ qua về 2 Em, từ nay sẽ tham gia trong bộ phận Sale & nhờ các anh giúp đỡ để 2 em nhanh chóng nắm bắt cv…Sếp ko quên dặn thêm 2 đứa nóa là “Phòng này anh V quản lý. Trong 1 tuần đầu anh ấy sẽ trao đổi cụ thể về các Chương trình, cách tiếp cận & thuyết phục khách hàng …(gọi là training đó) 2 đứa cố gắng tiếp thu, có gì thắc mắc thì hỏi anh ấy hoặc cần anh ấy hỗ trợ gì thì cứ nói” …Ở đấy V là Pro lắm, các em sẽ học hỏi dc nhiều “ – Tôi chỉ mỉm cười nhẹ …
Em thì nhanh nhảu “cần gì anh ấy cũng đáp ứng đúng ko ah?!” – Kèm theo ánh nhìn đầy ẩn ý & Nụ cười nham nhở …
“Hề! Chắc thế đấy em, thằng này dễ tính lắm …” – Sếp cũng tếu táo …
- Tôi được đà phang luôn “những cái làm được thì anh sẽ đáp ứng” …
>Em: Nhớ nhé …Ha ha
-Tôi: Em làm anh sợ quá …
>Em: Ai nói gì mà anh sợ?! Chắc đang nghĩ bậy đúng ko?!
-Tôi: Anh ko nghĩ bậy, tại anh biết làm nhiều thứ ghê gớm nên sợ thôi …Ha ha

Mấy đứa kia cũng khề khà hưởng ứng …Lúc này tôi mới thấy, hôm nay em mặt 1 cái áo sơ mi sắn tay cắm thùng vào quả quần Kaki kiểu cách, Tóc búi cao gọn gàng…Mình bắt đầu thấy “ngon mắt” rồi đấy …- Phần thú trong tôi bắt đầu nhòm ngó nhưng ai chả vậy …Thấy gái xinh, dáng chuẩn thì củng xốn sang thôi …Phải nói là em ăn mặc khá tinh tế, để cho các vòng tròn đầy được dịp thể hiện…Trong cái phòng này bây giờ, đảm bảo rằng em đang là tâm điểm …2 chú kia 1 chú mới cưới Vợ, và 1 chú non tơ …Cả 2 chú này thì đều nhát gái và khá là Gà …Nhưng có vẻ cũng khoái cái Body của em, bởi 4 con mắt sặc mùi dê non kia đang tố cáo tất cả …

Thôi! Bắt đầu CV thôi, anh cũng nói qua là ……..(lại training 1 lượt về cv) …2 đứa thì tí nữa anh đưa cho ít tài liệu các Chương trình, xem thật kỹ …Có gì ko hiểu thì hỏi anh …Ngày mai anh bắt đầu hướng dẫn cụ thể … 1 Tràng pháo tay để Chúc mọi người 1 năm mới nhiều thành công nào!!!
Ngày đầu tiên trôi qua cũng bình lặng ko có gì đáng lưu ý …Ai cũng có việc phải làm nên ít giao lưu …Ah! Hôm đó thì có 1 chi tiết đáng lưu ý là: Đầu giờ chiều, Em hỏi tôi là:

>Em: “Anh V có gđ rồi ah”?!
- Tôi: Ưh! Anh cưới dc hơn 1 năm rồi em…Nhưng sao em biết?!
>Em: Hôm qua em thấy tay anh đeo nhẫn nhưng ko nghĩ là anh đã có gđ, chỉ nghĩ là người yêu anh trói vào thôi …Sáng nghe Sếp giới thiệu qua về anh rồi …Sao dê sớm thế?!
-Tôi: Ha ha …Anh trót dại em ah. Ko có Vợ bị gái làm phiền quá, ko thể lo cv dc nên phải lấy cho nó lành …
> Em: Ông này điêu kinh, kiểu gì cũng nói dc …Thế bây giờ có tiếc ko?!
-Tôi: Cám ơn em …!

NGÀY THỨ HAI:
Tôi dành gần như cả ngày để giúp 2 em hiểu về công việc của mình …Gần như cả ngày chỉ trao đổi với 2 em này …Vì đặc thù CV nên em vì chưa có kinh nghiệm nên thực sự là khá bở ngỡ …Bằng tất cả sự nhiệt tình & sự dí dỏm …Tôi cố gắng tạo 1 ko gian thật cởi mở và vui vẻ …
Về em H: Người bé tẹo nhìn khô đét mô na (khúc nào như khúc nấy), ăn nói nhỏ nhẹ nhưng nhìn mặt thì khá là đanh đá …Nói chung là 1 cảm giác khô hạ, chả bù cho em 

Tôi bắt 2 em phải lập mỗi người 1 Email để tiện cho công việc …Em H thì đã có 1 Email khá là ổn rồi …Còn Em thì Email đang dùng là “mây ngang trờ[email protected] …” hay là “Mưa chiề[email protected] …” gì gì đó …Nếu dùng trong CV thì ko ổn …Vậy là Em nhờ Tôi lập 1 Email mới …Vậy là tôi vào Yahoo lập cho em 1 cái Acc vừa làm Yahoo để tiện trao đổi & là Email luôn …
Anh em add Yahoo của nhau …

2 Em thể hiện khá tốt sau 2 ngày lv, về cơ bản là đã hiểu về Cái mình có, cái cần học & cách triển khai …
Tiếp: NGÀY THỨ HAI - Những ấn tượng ban đầu


Khoảng cuối giờ chiều: 
Buzz! – Là yahoo của Em
>Em: Hi anh !
-Tôi: Uh! Em cảm thấy CV thế nào?! Ko quá khó chứ ?!
>Em: Ah! Cũng khó anh ah, nhưng mà có người kèm cặp Pro như anh thì em tin là em sẽ làm dc. Hi (Ái chà! Lại nâng bi mình đây mà, tôi nghĩ bụng nhưng cũng thấy vui vui …)
-Tôi: Ha ha! Anh chỉ nói là hay thôi chứ còn làm thì tệ lắm, vậy nên em cứ cố gắng đi …Anh ko giúp dc nhiều đâu …Hì

>Em: Ui cha! Anh khiêm tốn quá, em nghe Sếp khen anh từ hôm qua đến giờ rồi …(tất nhiên rồi! Phòng KD là cái nồi cơm của Cty, ko khen anh thì khen ai?!)
Em nói tiếp: Mà em thấy anh có cái gì đó hay hay …Ko biết miêu tả thế nào nhưng em thik cách nói chuyện và lv của anh …Rất cuốn hút …Hi hi…
Tôi liếc qua nhìn mặt em thì nó là vẻ khoan khoái pha chút ngượng ngùng …

-Tôi: Gì cơ?! Em khéo quá nha, biết cách lấy lòng Sếp nhở?! Anh thì có cái vẹo gì mà cuốn hút?!
>Em: Tính em ít khi khen người khác lắm, mà anh ko tin thì thôi …
-Tôi: Uh! Cứ cho là vậy đi, hy vọng là anh sẽ giúp dc em nhiều trong cv & Mong rằng anh sắp có 1 nhân viên tuyệt vời…He he
>Em: Cám ơn anh nhiều lắm, còn nhờ anh giúp đỡ nhiều …Em sẽ cố gắng để giỏi như anh…Hì hì
- Tôi: Uh! Cố lên em nhé, vạn sự khởi đầu nan mà …Nhưng cái này khi đã nắm bắt chuẩn rồi thì “làm chơi ăn thật”, cũng sướng thân …He he
——Ai lo việc nấy ….
>Em: Anh V này! 
-Tôi: Sao em?! 
>Em: Sao anh lấy vợ sớm thế?! 
-Tôi: Ha ha …Bt thôi mà em, ai rồi cũng phải yên bề gia thất chứ …Chỉ là hơi sớm thôi. 
>Em: Nhìn anh ko ai nghĩ là có Vợ cả …Nhìn như thanh niên 18-20 ấy.
-Tôi: He he …Thì anh cũng vẫn là dạng “ăn chưa no, lo chưa tới” nhưng máu dê thì nó “tới” lắm rùi …Nên phải lấy thôi …Ha ha
>Em: Sax…Nói chuyện với anh vui thật …Anh mà ra đường thì nhiều cô chết với anh đấy …
-Tôi: Ka ka …Thấy vậy nhưng anh ko phải là người đàn ông dễ dãi đâu nha …
…Tôi ko để ý nhưng tôi biết em rất hay nhìn trộm tôi, thi thoảng còn mỉm cười e thẹn …Ko biết là ý gì nhưng tôi cũng ko để tâm lắm …Sau này tôi mới biết …
Hôm nay có 1 tình tiết đáng chú ý nữa là: Giờ ăn trưa, mấy đứa kia thì hay gọi cơm vào VP ăn dưới tầng trệt (Phòng tôi ở tầng 1), tôi và ông N (là ông phụ trách Chương trình đó, tôi với ông này khá thân …hay đi ăn chơi cùng nhau) thì hay ra ngoài ăn ở 1 quán ăn tuy hơi xa 1 tí nhưng cơm ngon, nhiều món & sạch sẽ …Ko phải chúng tôi cố tình phân biệt đẳng cấp gì nhưng tôi ko thick cái vị nấu của cái chỗ mà mấy đứa đó hay gọi cơm …

…………….Hôm nay ông N đi ăn cơm với em nào đó …Buổi sáng, Em có hỏi tôi là trưa ăn cơm ở đâu …Cho em đi với…Dĩ nhiên là tôi ok ngay – Vì tôi vốn là 1 người thân thiện mà …

Trong bữa cơm trưa này …Tôi được dịp nhìn kỹ dáng em trong bộ đầm văn phòng màu nâu nhạt bó sát, phải nói là dáng em đẹp, rất đẹp … Tôi đoán là em cao khoảng 1,7m …Chắc là sinh ra trong 1 gia đình có điều kiện hoặc là em có cái gu thẩm mỹ rất tốt …Vì tôi bắt đầu thik nhìn em…Mặt em ko thực sự đẹp nhưng có cái gì đó rất từng trải, mắt to gợi cho người ta nhiều tò mò …Dù tôi ko muốn …
………………..Đôi mắt tôi tỏ ra hung hãn, ko tập trung lắm vào việc ăn uống mà lần mò với những ánh nhìn đê tiện …Liên mồm hỏi em những câu hỏi kiểu như: Em học nghành gì?! Quên em ở đâu?! Tại sao em ở BD?! Sao mà em biết Cty anh?!…Cùng vô số những câu hỏi chi li khác …Em thì rất nhiệt tình trả lời bằng thái độ cởi mở và vui vẻ …

Theo lời em nói thì: Em đã học Khoa Múa – Trường VHNT Quân đội (thảo nào em có quả body ngon thế - tôi nghĩ), Quê em ở Ninh Bình, Gia đình Bố mẹ em lúc thì ở Ninh Bình, lúc thì ở Hải Phòng (đại khái là có 2 cái nhà), Bố em làm To ở Ninh Bình … - Đây là điều làm tôi khá bất ngờ vì ở đất SG này, gặp 1 cô bé người Bắc, gia đình có điều kiện như thế, lại học hành như vậy mà lưu lạc vào đồng nghiệp với Tôi thì quá là lạ …

Em ở BD từ 3-4 năm nay rồi, nghe nói thì em chuyên làm MC phòng trà ở dưới đó & thi thoảng còn đi hát nữa …Oh! Cũng hơi bất ngờ nhưng tôi đã có lời giải thik cho những hình ảnh về em đập vào mắt tôi…

Mấy hôm Tết, em ko về quê mà ở lại BD làm, thế là gặp ông Sếp đi đú với mấy em nào đó …Rồi nói chuyện, và Sếp bảo em thử về làm xem thế nào …Từ chỗ em ở lên Cty thì hơi xa (khoảng 35-40km) nhưng vì Cv sales thì giờ giấc khá thoải mái & Ông ấy cảm thấy em phù hợp với CV này (cái này thì ông ấy đúng, vì trong CV sales …Mỹ nữ là 1 lợi thế, đặc biệt là các em dạn dĩ & chịu khó đẩy đưa – Chắc là Sếp muốn lợi dụng em điểm này chăng?!).
Em làm MC & hát vài buổi tối trong tuần, còn ban ngày em lo việc ở Cty …Tôi bắt đầu thấy em thật giỏi, bởi vì tôi thấy mình dần nhỏ bé trong các câu chuyện của em …
Tôi cũng tò mò: Hỏi?! 

-Tôi: “Gia đình em có đk như thế sao em ko ở ngoài đó cho sướng, vào đây làm gì để vất vả ra, mà lại phải xa gia đình nữa?!”
>Em: Đúng là ở ngoài đó em rất sướng …Nhưng bây giờ em ko muốn ở đó nữa anh ah, dù em rất nhớ Bố mẹ & Em (em có 1 cậu em trai) …Và tôi biết, em đã buồn …
-Tôi cố dừng câu chuyện: Em đi làm xa nhỉ?! Đi đường xa nguy hiểm lắm …Sao em ko chuyển xuống SG mà ở?!
>Em: Uh! Đi xa mệt lắm anh ah, em lại bị bệnh nữa nhưng buổi tối em còn làm dưới đó …Mà Cv đó hiện giờ ổn định hơn, còn Cv ở Cty thì em mới nên ko biết thế nào …
-Tôi: Uh! Thôi, cẩn thận là dc …Mà em bị bệnh gì …
>Em: Khẽ cười, nhìn tôi & nói: Anh ko muốn biết đâu …Thôi mình về đi anh.
Tôi tự nghĩ: Cái gì ghê vậy?! Ko lẽ …

—-Ngày thứ 2 trôi qua như thế, trong tôi em dần có 1 hình ảnh khác, một hình ảnh đáng để tôi phải suy ngẫm về bản thân mình …Có phải tôi đang quá phè phỡn và sống thiếu cố gắng trong cuộc đời này?! Ko giống như em …Em đã chia sẽ bằng cảm xúc,bằng cái gì đó thật chân thành …Tai sao vậy nhỉ?!
NGÀY THỨ BA: Có gì đó ko bình thường …

Buổi sáng Tôi cũng bận chăm sóc & làm Plan cho những khách hàng thân thiết của mình, Em vẫn tỏ ra chăm chỉ, và rất chịu khó nhờ tôi giải thích những chỗ khúc mắc …Nói chung là hôm nay tôi khá là bận rộn, vẫn những câu bông đùa ý nhị nhưng tôi còn nhiều việc phải lo nên ko sa đà lắm …
Hôm nay tôi lại có 1 bữa trưa vui vẻ với em, vì ông N có vẻ đang lo toan cơm nước với 1 em nào đó …Chắc là hắn đã yêu, mình đoán là vậy – Cũng tốt vì hắn đã khá là lớn tuổi rồi, hơn mình 3-4 tuổi gì đấy, mình toàn xưng là Tôi với Ông …

…Ngày hôm nay em mặc đầm liền vải thun khá là sexy, lấp ló sau dải cổ chữ V là cái thừ tròn tròn, trắng nõn mà mắt tôi thi thoảng lại tìm kiếm …Tôi ko muốn mình sao đãng bởi những ý đồ đê tiện nhưng tôi ko thể làm khác được …Trông em rất quyến rũ, sáng nay bước chân vào phòng, Em đứng gần bàn tôi nhìn ra cửa sổ và quay lại chào tôi dí dỏm “Chào sếp” thì tôi đã có dịp thưởng lãm vẻ yêu kiều của Em rồi …

Quán ăn hôm nay khá là đông, tôi với Em phải nhồi nhét vào 1 góc bàn …Mùi nước hoa dịu nhẹ, cái mùi ấy lần đầu tiên tôi ngửi qua…Đúng! Tôi đã đúng khi nghĩ em là 1 người khá tinh tế, cả trong cách chọn nước hoa cũng vậy …Nhưng trong cái không khí xô bồ, hỗn loạn của quán ăn kèm với cái không gian chật hẹp như thế thì tôi ko có đk để quá tập trung vào việc tận hưởng hay tâm sự này nọ …

…Thường thì đi ăn với phụ nữ, bao giờ tôi cũng tỏ ra mình là người rất ga lăng (nhưng thực tế thì tôi là người khá là vô tâm) có lẽ bởi vì đó là 1 trong những hành động nên làm mà tôi đã khắc ghi và hành động một cách vô thức như được lập trình từ khi biết “nó rất hiệu quả” đến giờ (dù ko có ý gì thì tôi vẫn hay ga lăng như vậy)…Vậy mà đi ăn với em, trừ việc tôi bước vào trước, chọn 1 chỗ ngồi phù hợp (tôi là người rất khó tính trong việc ăn uống, tôi luôn chọn ngồi những chỗ thoáng mát & thoải mái nhất có thể)

…Vậy mà em lại luôn tỏ ra là 1 cô gái chu đáo (ko để tôi kịp ga lăng): Em hay hỏi xem tôi uống nước gì?! Em lấy giấy lau sạch bàn ăn + Em lau bát + Đũa + Lấy 1 đĩa rau sống ngon nhất + Gia vị cần thiết …Cứ như là 1 Cá Xấu si tình lo cho anh chàng hotboy mình thik vậy đó …Điều này làm tôi thấy em thật đáng quý …Tôi hơi ngượng …

…..Tôi cảm thấy em rất vui khi đi cùng tôi, tôi nói gì em cũng cười …Thậm chí là cười rất giòn giã – Cái đó là cảm xúc thật, nó ko gượng gạo mà toát lên sự chia sẻ như những người thân …
Trên Yahoo, em lại chủ động pm …Ngoài hỏi mấy việc trong Cty thì em lại làm tôi thêm chút bất ngờ :

………..Em hỏi thăm tôi về Quê quán, học hành, quá trình sinh sống & lv ở SG …Nhưng rồi …

>Em: Anh L trước giờ chắc trải qua nhiều mối tình lắm nhỉ?!
-Tôi: Hì! Cũng bt thôi em, thanh niên mà …Phải tìm hiểu 1 nửa thế giới chứ …Ha ha. Nhưng chắc ko nhiều bằng em đâu …Hì
>Em: Ơ, anh biết em thế nào mà nói thế?! 
-Tôi: Nhìn em là anh biết em có nhiều đuôi rồi …Mà tình đơn phương cũng dc gọi là “mối tình” đấy em ah …Mà anh thì “ko phải là người đàn ông dễ dãi” nên ít thôi …Ha ha

Ah! Mấy ngày nay buổi trưa tôi thấy Em hay nhận dc đt cùa vài đối tượng nhưng thái độ của em dửng dưng đến lạ …Có thể đó là 1 vài cái đuôi mà Em ko mong muốn, mà đó cũng ko phải việc của tôi … 

-Tôi: Ah! Bạn trai em là cái cậu hôm nọ đến đón em đó hả?! Phong độ đấy !
>Em: Ha ha, ko phải đâu anh …Thằng ku đó sinh năm 89, nhỏ hơn em mấy tuổi …Nó thik em nhưng em thì chỉ coi nó là bạn thôi (tin dc ko đây?!) …
-Tôi: Thấy chưa!? Anh đã bảo em lắm đuôi rồi mà …
>Em: Anh thì cái gì cũng hay nhỉ?! Hì hì
-Tôi: Có nhiều cái ko hay mà em ko biết đó thôi …He he
>Em: Sax …

….>Em tiếp: Em thấy anh có cái gì đó lạ lắm nhé, rất cuốn hút nha …
-Tôi: Em cứ nói câu này suốt, anh có cái hay đó là “vô duyên hơn người” phải ko?!

>Em: Em nói thật đấy, cách anh giao tiếp, cách anh phân tích và nhìn nhận vấn đề …Dù ko muốn nhưng em bị anh thu hút, em đoán chắc là nhiều Cô gái cũng đã bị như em …He he – Em có vẻ ngưỡng một tôi nhỉ?! Tôi thầm nghĩ …

…Ko giám nhận tất cả những nét tô vẽ của em nhưng nhìn chung tôi cũng khá khác với phần lớn những người tôi gặp…Chơi với ai, nhìn nhận cái gì tôi cũng luôn thường chỉ nhìn thấy những nét tích cực của nó …Mọi sự việc xảy ra cũng vậy, dù rằng nó đem lại cho tôi rất nhiều mệt mỏi về tinh thần hoặc hư hao về tiền bạc nhưng tôi luôn nghĩ “hãy tin vào 1 ngày nắng đẹp” hoặc “chắc nó khổ quá nó mới lừa mình” …Tôi là vậy! Ngoài dáng vẻ nhỏ nhắn có phần trẻ con (có lẽ là Trẻ Trâu) thì tích cách của Tôi cũng y như thế …Khá là vô tư, chỉ biết vui hôm nay, ít toan tính …nên Vợ tôi vẫn gọi tôi là “Anh chồng vô tâm” …Dù rằng bạn bè đứa nào cũng quý (trừ những đứa ghét) …

-Tôi: Em có cái nhìn bao dung quá, hì hì …
>Em: Ngoài việc thông minh, dí dỏm, nhìn nhận vấn đề theo chiều hướng tích cực, vui vẻ ra thì anh có 1 điểm cộng mà con gái rất thích …Anh có biết là gì ko?!
-Tôi: Hơ hơ …Có nữa ah?! Anh ko biết đâu, em nói luôn đi để anh phát huy nào …
>Em: Ông này cũng ham hố gớm …Đó là anh ăn mặc rất thời trang: Nó lịch sự, trẻ trung & gọn gàng …Cộng với cái dáng nhỏ nhắn nên nhìn anh Thời trang lắm …

(Tôi hay mặc sơ mi sáng màu dài tay (trắng, xanh lơ, hồng phớt…), cắm vào quần Kaki xám & đôi giày mọi màu trắng – Nói chung ko phải đồ hiệu gì nhưng nhìn khá ổn, được nhiều lời khen …3-4 năm nay tôi vẫn mặc thế …Cái mốt Kaki dạo gần đây, tôi chưa thấy ưa 1 cái nào mà chúng bạn hay sắm …Vì quần áo của tôi là hàng đặt may …

-Tôi: Ha ha …Em có vẻ thần tượng anh quá rồi đấy …
>Em: Nói chuyện với anh em cảm thấy vui, nhẹ nhõm & dễ chịu lắm …Anh mà ra đường, đầy cô xin chết đấy …Ha ha
…Lại thấy em hay cười mỉm, chắc là em vui thật …Và Tôi cũng thấy vui vui khi biết mình vẫn “ngon” chán vì Em là người tinh tế nhưng đánh giá của Em về Tôi lại “khả quan” thế cơ mà …

Tôi cũng khuyên các bạn Nam, trong mọi việc …Đặc biệt là trong tình cảm, hãy luôn chân thành nhưng cần tỉnh táo …Để biết đối tượng có thực sự phù hợp với mình ko?! Để ko làm người mình yêu buồn vì những chuyện ko đáng?! Bỏ bê tình yêu để lao vào những thú vui vô bổ…Cái cách các bạn nhìn nhận và đón nhận CS sẽ quyết định tương lai của bạn …Có những anh chàng mới quen chưa bao lâu đã lau chau tỏ tình để đón nhận sự “từ chối” – Đó thể hiện sự thiếu kiên nhẫn và ko đáng tin cậy …
……………….Hãy tìm hiểu thật kỹ đối tượng & quan tâm bằng tất cả sự chân thành …Khi bạn tỏ tình, hãy sẵn sàng đón nhận mọi kết quả …Nếu là một lời từ chối, dù phũ phàng hay ý nhị …Hãy bình tĩnh, đón nhận bằng thái độ tích cực nhất có thể …Bởi ! Cái Thái độ khi đón nhận sự thất bại của bạn và cách bạn tiếp tục nuôi hy vọng – Hãy tỏ ra bản lĩnh dù rằng bạn đang rất buồn, rất hụt hẫng …Nó sẽ rất có tác động, đáng để đối phương suy nghĩ đấy …Và sự thay đổi rất có thể xảy ra …Hãy tin là như thế …Hoặc là ko, nhưng bạn đã rất hạnh phúc và làm tốt nhất có thể trong mối tình đơn phương đó …Vậy thì cũng đáng để vui mà sống tiếp lắm chứ ….


……..Thêm vài câu chuyện xa xôi nữa …Đến cuối buổi, em nói:

>Em: Anh mà chưa có Vợ là chết với em ngay …(có thật ko vậy trời, nếu chưa có Vợ chắc anh cũng thử chết xem “dưới đó” có củ quả gì đặc biệt ko – Tôi nghĩ bụng)
-Tôi: Ơ kìa ! Hung hãn thế thì chắc anh ko chết dc đâu …
>Em: He he …hung hãn nhưng vẫn non và xanh lắm đấy …
-Tôi: Ko, anh sợ những thứ xanh và non lắm …Như rau trồng bằng nhiều thuốc Bảo vệ thực vật ấy …
>Em: Ha ha …Sợ ah ?! Đừng có tiếc đấy …
-Tôi: Hị hị (giống giọng cười của con dê già để xổng mất con dê cái mẩy mông vậy …)
………………….Chiều về: Lại 1 lần nữa tôi Ga lăng, tôi luôn xuống dắt xe cho 2 Em xuống đường …Vì Cty tôi có cao hơn đường, xe chạy cắm đầu vào rồi dựng gọn lại là xong …Muốn lấy xe ra là phải lui xuống khéo léo ko là đổ kềnh ngay (tôi cũng có đôi lần say khướt và lăn chiêng ra đó rồi) …
Mấy Chú kia cũng có vẻ muốn Ga lăng nhưng lại tỏ ra nhút nhát, còn Tôi thì khá vô tư bởi vì “Anh có 1 điểm yếu đó là lúc nào cũng quá ga lăng” …Vừa dắt xe tôi vừa buông lời cợt nhả …


Mấy đứa lại nhe răng cười …Chào từ biệt và ra về …Em của ngày hôm nay hoặc là có ý đồ với mình hoặc là em rất vui tính …Tuy nhiên anh mắt, và nụ cười của em …Nó làm tôi cảm thấy lạnh sống lưng …Trên đường về tôi cũng đôi lần bị phân tâm về những câu nói của em …
Vợ tôi đang đợi ở nhà cùng 1 mâm cơm với vài ba món mà tôi thích ăn …Cô ấy nấu ăn rất ngon, tôi vẫn mong chiều về để ăn cơm cô ấy nấu …

—P/s: Có vài người sẽ nghĩ tôi là người có tính lăng nhăng nhưng đính chính lại tôi rất vô tư nên trò chuyện thường thoải mái lắm, những lời cợt nhả đó ko phải là lời ong bướm …Vì lời ong bướm của tôi sắc bén hơn nhiều ….
 

NGÀY THỨ TƯ – SINH NHẬT EM

Tôi và em đã dần thân thiết hơn, mọi người trong Cty cũng cảm thấy điều đó …Tất nhiên tôi ko muốn mọi người nhìn tôi bằng con mắt coi thường, đố kị cùng với ý nghĩ “mày là thằng xấu xa, đã có Vợ còn chim chuột cóc nhái” …Vậy nhưng những hình ảnh đập vào mắt họ sẽ làm cho họ khó có thể nghĩ khác , tôi cũng nhận được vài câu “ý tứ” về mức độ thân thiết với em …Tôi chỉ cười, điệu cười đầy ẩn ý (họ đã muốn tò mò thì cứ để cho họ tò mò …tôi là vậy, vì tôi có phủ nhận thì họ cũng lại tiếp tục dòm ngó xem thái độ của tôi như thế nào … ), có những lúc có em ở đó …Ông Sếp cũng hỏi “V với L có vẻ hợp nhau nhỉ !?” (ý gì đây?! Tôi biết cái ý đồ đó …) …Tôi khẽ cười và nói “Hợp gì đâu anh, anh em đồng nghiệp thì nên hòa đồng thân ái và đoàn kết chứ” – Em ấy cũng cười hưởng ứng …”Anh biết em rồi, lúc nào chả vô tư, mà có vẻ L thick sự vô tư ” (tôi tiếp). Hì (Em lại cười) … “Anh biết tại sao ko?!” (lại là tôi):

-Sếp: Cười …
>Tôi: Vì mấy thằng vô tư khi chơi với nó an tâm hơn, có cảm giác sẽ ko bị làm hại …
>>Em: Hì hì, anh mà vô tư thì chặt đầu em đi …Nói gì cũng có móc câu hết, nhà anh bán lưỡi câu ah?!
-Sếp: …Hề hề
>Tôi: Thật mà, anh vô tư lắm, chỉ có em là ko được vô tư thôi …Ka ka
>>Em: Trời …..

……Chúng tôi vẫn hay như vậy, tôi luôn tỏ ra là sẵn sàng “xỉa xói & bơm đểu” em ý …Có lẽ tôi đang cố tỏ ra mình rất ư là “ko có ý gì” với Em (và đúng là ko có ý gì thật) và tôi làm rất tốt …Đương nhiên Em cũng vậy, Em sẵn sàng vặn vẹo Tôi theo kiểu cố tình làm khó …Rồi câu chuyện luôn kết thúc bởi 1 tràng cười …

Sáng nay, ngồi Café, Sếp & Lão N có hỏi về Em …Tôi cũng trả lời qua loa theo kiểu “ko biết gì nhiều”, mấy anh em cũng bình luận về Em …Nói chung là 2 Bác này có vẻ quan tâm đến em (điều đương nhiên), nói về em gần như là 1 đồng nghiệp quyến rũ, chịu chơi & đáng để anh em lưu ý …

Về 2 nhận vật này: Sếp là một người thuộc lứa 4X, hiền lành, tốt bụng, sống tình cảm và khá tinh tế …Đã ly thân với Vợ, có lẽ là ko muốn li dị vì có 1 đứa con trai đang tuổi lớn …-Tôi khá hợp với Sếp trong cách sống nên cũng khá thân thiết …Ông N hơn tôi 4-5 tuổi gì đấy, tính tình thẳng thắn, đơn giản , mới quen 1 cô nào đấy (nghe đâu là người SG) …Điểm chung của 2 Bác này là đều khá máu gái, có khác là mỗi người thể hiện nó 1 cách khác nhau …Ko khó để nhận thấy họ đều rất quan tâm đến em, có lẽ Em là một lựa chọn tuyệt vời trong các cuộc phiêu lưu tình ái …Tôi nghĩ thế, bởi lẽ 1 tình yêu nghiêm túc ko thể chỉ qua tìm hiểu sơ sài như vậy …

Tôi và Em, ngày hôm nay vẫn rôm rả các câu chuyện như là 1 thói quen …Em hỏi thăm về Vợ tôi, điều này làm tôi cảm thấy “an toàn” hơn khi nói chuyện với Em, do đó tôi cũng cởi mở hơn .

>Em: Bx anh khỏe ko anh V?! Chắc là bằn tuổi anh ah?!
-Tôi: Uh! Cám ơn em, Vợ anh khỏe, Cô ấy nhỏ hơn anh 1 tuổi em ah.
>Em: Anh đã biết em bé là Trai hay Gái chưa?! Chắc là em bé cũng khỏe chứ anh?!
-Tôi: Hì, là nữ em ah …Em bé khỏe lắm…Chỉ có thằng Bố nó là ko khỏe thôi …Ha ha
>Em: Thằng bố nó làm gì mà ko khỏe, chắc là làm gì có lỗi với Mẹ nó nên thấy vậy chứ gì?! Hì
-Tôi: Sao em nghĩ anh xấu xí thế nhỉ?! Nhìn anh “nhếch nhác” thế thôi nhưng nghiêm túc lắm đấy …Ko dễ dãi đâu nha (lại 1 lần nữa tôi nhấn mạnh câu này & em có vẻ khoái chí) …
>Em: Mong là vậy …Em cũng mong em Bé nhanh lớn đi mà giữ Bố chứ nhìn ông Bố này “nguy hiểm” lắm …Hi hi
-Tôi: Lại nữa rồi …Mà thôi, đấy là việc của nhà Tôi , ko cần cô phải lo …- Tôi tỏ thái độ khó chịu nhưng vẫn ra vẻ hài hước …
Dường như hiểu ý, em cười và nói “anh V mà cũng nổi nóng ah!?”
-Tôi! Mềm mãi phải có lúc “cứng” chứ em…Mềm luôn thì toi ah. Ka ka (kèm theo 1 điệu cười nham nhở) … Hè hè! Anh chỉ sợ cứng mãi ko chịu mềm thôi …

Mấy đứa trong Phòng cũng hóng hớt đôi câu …

>Em: Thế thì tốt, mà miệng lưỡi anh ghê quá …Em ko nói lại …

Và qua Yahoo, Em lại khơi gợi vài câu chuyện mà tôi có cảm giác thật “bất an” …

………..TIẾP


…Trưa nay, tôi dẫn Em đi ăn Bún chả cá vì hôm trước trót khoe với em là gần đây có quán ăn ngon … Buổi chiều hôm nay 2 chú em trong Phòng đi gặp khách hàng, con bé H thì xin nghỉ buổi chiều. Gió đưa bụi chuối thế nào mà chỉ có mỗi tôi với em lại ở trong phòng thế này (tôi hơi sợ), nhìn em kìa …Lại váy ngắn quá gối, lại cổ váy chữ V với đường sẻ xéo đầy khiêu khích, lại lấp ló những gò những khe, lại cặp chân miên man trắng mịn …Thật éo le, em ngồi e thẹn ngay trước mắt … 

Phòng tôi vốn chiếm hết 1 tầng của ngôi nhà chừng 30 mét vuông, Sếp và ông N lv trong Phòng GĐ ở lầu dưới – Tôi có thói quen hay vào phòng sau cùng & Bấm khóa trong, vì tôi ko thik ai lăm le dòm ngó vào phòng mình, muốn bào thì gõ cửa …Tôi ngồi riêng 1 bàn gần cửa & Sẵn lòng mở !!!

Buzz…!
>Em: Anh V này! Có ai khen anh đẹp trai chưa?!
-Tôi: Hì hì! Em nói gì lạ thế, tất nhiên là có rồi …Mấy đứa nợ tiền hay khen anh như thế lắm …Ha ha
>Em: Hì hì! Anh vui tính quá …Em hỏi thật đấy !
-Tôi: Uh! Cũng có nhưng sao vậy em?! 

Nói thật là tôi cũng nhận dc một số lời khen như thế từ đám con gái hám zai nhưng tôi biết là mặt mình cũng tạm được, nhìn ko quá suất xắc nhưng cũng sáng sủa, dễ coi …Nói chung là tôi rất tự tin về cái mặt, còn cái Body thì hơi chán …

>Em: Ko, Em chỉ hỏi vậy thôi …
-Tôi: Thế em thấy anh đẹp trai ah?! Phải có lý do em mới hỏi anh như thế chứ?!
>Em: Hì, em nói ra anh đừng có cười em đấy …Anh thì nhìn cũng bình thường, thậm chí thua rất xa những người đã và đang theo đuổi em (tất nhiên rồi, em có cần phải nhấn mạnh như thế ko?! – Tôi tự nhủ), nhưng nhìn kỹ thì em thấy anh có duyên lắm …

-Tôi: Gì cơ?! Em cũng vui tính phết nhở?!He he
>Em: Anh ko tin thì thôi nhưng có là cảm nhận của em, có cũng ko muốn bị như thế này nhưng làm sao bây giờ?! Đó là cảm giác của em, nên em nói cho anh biết thôi …
-Tôi: Uh! Vậy em nói tiếp đi, anh nghe đây …
>Em: Lúc thì em thấy anh rất thoải mái kiểu trẻ con (Chắc là tại cái khuôn mặt & cái vóc dàng của mình đây mà – Điều này anh hiểu), lúc thì em thấy anh thật sâu sắc, hài hước & hiểu nhiều về CS …Như ông già í, nói cái gì cũng biết, cũng bẻ dc …

-Tôi: Ha ha, vậy anh là “ông gìa mang bộ mặt trẻ thơ” ah?!
>Em: Hi hi, em ko biết nữa …Tiếp xúc với anh rồi thì chỉ muốn nói chuyện với anh mãi thôi, nói chung là anh làm cho người khác cảm giác “muốn được khám phá” …
-Tôi: Oh! Em nói nghe ghê quá …Mà này mấy thằng “nói hay” thì thường là ko đáng tin đâu em ah …Em thấy mấy thằng lừa đảo ko!? Thằng nào nói cũng hay hết …
>Em: Hi hi! Em biết mà, nhưng mấy hôm nay về nhà em toàn nghĩ đến những câu nói và hành động của anh …Rồi em lại tự mỉm cười, vì nó rất đáng yêu …

— Nói đến đây tôi mới để ý, em rất hay dành cho tôi những ánh mắt khó hiểu …Tôi ko có thời gian để nghiên cứu xem nó chứa gì trong ấy nhưng tôi cảm thấy ít nhiều có sự quan tâm …Một phút chột dạ và cố gắng trấn tĩnh để xử lý câu chuyện …Tôi rất, rất ko muốn câu chuyện diễn ra theo chiều hướng như thế này …

-Tôi: Cảm ơn em nếu tất cả điều em nói là sự thật nhưng nếu thế thì em nên kiểm soát cảm xúc của mình đi kìa, dễ xuyến xao như thế thì zai nó lừa đấy …May cho em, vì anh là chỗ an toàn & ko dễ dãi …Ha ha
>Em: Anh ko cần lo, em kiểm soát tốt…Hì hì. Ah! Mà anh V sinh nhật ngày nào thế?!
-Tôi: ….
>Em: Hôm nay là sinh nhật em đấy …
Tôi sực nhớ ra vì hôm trước tạo Email, em lấy Pass là ngày sinh của mình …
-Tôi: Uh! Thế hôm nay chắc nhiều anh “vây hãm” lắm đây nhỉ?!
>Em: Anh cứ trêu em, tối hôm qua thì mấy anh chị ở Quán (chỗ làm MC) tổ chức Sinh nhật cho em, vui lắm …(Tôi hiểu: Có lẽ em sống khá tốt nên mới dc mọi người yêu quý như vậy …Hoặc là có vài Chú muốn nâng niu em chăng?)
-Tôi: Vậy thì tuyệt rồi, nhất em rồi …Chúc mừng em nhé …
>Em: Cám ơn anh! Vậy mà em vẫn cảm thấy buồn anh ah!
-Tôi: Sao vậy em?! Tôi tỏ ra rất ngạc nhiên, hay là em có ký ức buồn gì trong ngày này?! Tôi thầm nghĩ …
>Em: Ko sao anh ah! Chỉ là em nhớ đến một người, một người mà em ko nên nhớ …

Thoáng nhìn em, tôi thấy em buồn …Mắt em dán vào màn hình máy tính nhưng ko thể che nét buồn trên gương mặt vốn sinh tươi dạn dĩ…Một cảm giác bất chợt, tôi thầm mong (mong rằng tối qua tôi ko phải là kẻ khốn nạn đã làm em chợt buồn trong lúc đáng vui như thế …

P/s: Mình đang viết tiếp, mình đang rất cố gắng …Vì cv cũng hơi bận nên mình tranh thủ nhưng cũng phải có cảm xúc thì mới hồi tưởng trọn vẹn được …Sẽ nhanh chóng update tiếp, mong mọi người thông cảm …

………..TIẾP NỮA ….


Tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng tôi ko hỏi tiếp …Tôi muốn một khoảng lặng để hy vọng một chiều hướng mới, tốt hơn, nhân văn & ít liên quan đến em hơn, nhưng em thì ko …

>Em: Càng nhớ đến anh ấy, em lại càng buồn anh ah …Tuy đã cố tỏ ra vui vẻ với mọi người nhưng càng cố em lại thấy mình thật cô đơn, thật điên rồ …
-Tôi: Chắc là một quá khứ buồn phải ko em (tôi hy vọng thế)?!

>Em: Hì …Biết nói thế nào nhỉ?! Ko phải quá khứ, được vậy đã tốt …Nhưng cũng chẳng phải tương lai (cái gì đây?! Ko lẽ là hiện tại), một người rất gần nhưng rất xa …Em ko thể hiểu nổi mình nữa anh ah …

-Tôi: Thôi cố lên em ah, ai rồi cũng tìm được một nửa đích thực của mình mà …Cứ sống bằng tất cả niềm tin & sự chân thành thì sẽ hạnh phúc thôi …Anh ko giám dạy đời em, em hãy xem đó là 1 lời khuyên chân thành nhé …
>Em: Nhưng tại sao một nửa của em lại đang thuộc về người khác vậy anh?! ..Hic hic

Một chút chua chát & ngậm ngùi …Nhìn em như muốn khóc …(Chuyện gì thế này?! Em sẽ ko khóc trong hoàn cảnh này chứ …Tôi vốn rất sợ con gái khóc, tôi rết yếu mềm trước nước mắt & Nếu có ai thấy Em khóc trước mặt tôi thì tệ lắm …). Ko biết chuyện của Em như thế nào nhưng tôi sẻ chia sẻ cùng Em, sẽ động viên Em …Vì đó là 1 việc chân chính mà một người bạn chân tình sẽ làm trong hoàn cảnh như thế …

-Tôi: Anh khuyên em nên bình tâm để kiểm soát mọi chuyện …
>Em: Cám ơn anh đã động viên em …
………..Một khoảng lặng đáng sợ, Em ngồi đó, buồn bã, mặt cúi gằm …Phải chăng em khóc …?! Tôi – Chỉ biết nhìn em ánh mắt cảm thông pha chút thương hại …

Đột nhiên em rạng ngời đến lạ, Em cười với tôi …Tuy hơi gượng gạo nhưng nó rực lên sự quyết tâm trẹn đôi mắt đỏ hoe vẫn xăm xắp nứa mắt …(có lẽ Em đã biết mình nên làm gì tốt nhất cho bản thân ), Bất giác em gõ phím …
>Em: Thế anh ko tặng quà cho em ah, nhân viên thân thiết của anh này …(thân thiết hồi nào vậy ta?! Chỉ hơi thôi mà)?!
-Tôi: (Tất nhiên là hơi chột dạ …) …Ha ha! Bất ngờ quá, anh lấy đâu ra quà bây giờ?! Mai anh tặng em dc ko!? 
>Em: Ko được …Mà em ko nhận quà bình thường đâu nha …(wao! Quà ko bình thường ah?!)
-Tôi: Mà anh chỉ biết những thứ bình thường thôi, em ko nhận thì anh cũng chịu …Ai đời đi đòi quà bao giờ, lại còn ra điều kiện?!
>Em: Kệ! Em thik “quà tinh thần”, anh lo chuẩn bị đi, gần hết giờ rồi đấy …Anh mà ko tặng là em giận anh luôn …

……Tôi! Biểu hiện bộ mặt ngu trong giây lát …Dù tôi đã bắt đầu cảm thấy “lạnh gáy” …
-Tôi: Quà tinh thần hả?! Dễ thôi, anh kể cho em nghe 1 câu truyện cười nhé – Đảm bảo vui, quên hết muộn phiền luôn …Hì hì

>Em: Ko phải, ai thèm nghe truyện cười chứ …Anh kể chỉ làm em BUỒN VÀ NHỚ ANH NHIỀU THÊM thôi…- Vậy là đã rõ, nếu em ko đánh máy nhầm thì TÔI chính là cái thằng “thánh vật” đã làm cho em buồn …
-Tôi: Em có viết nhầm ko đấy?! Cái câu sau kìa?!
>Em: Ko nhầm đâu anh?! Vậy nên anh hãy chuẩn bị quà đi nhé …Em cho anh 15 phút …

…Sự im lặng của 2 con người đang tuổi xuân thì sung mãn …Một người thì cố tỏ ra suy ngẫm, một người có vẻ háo hức & Chờ đợi …Nó vậy nhưng tôi vẫn ko thể hiểu là em muốn gì?! Chắc chắn ko phải là 1 Bài hát du dương hoặc 1 câu chuyện vui từ tôi …Thứ em muốn, nó “nguy hiểm” hơn thì phải …Kệ! Tôi cho phép đầu mình trống rỗng để ko bị cuốn vào dòng cảm xúc của “cỏ đặt cạnh rơm” …

>Em: Anh nghĩ ra chưa?! Sắp hết giờ rồi đấy …?!
-Tôi: Anh chịu, ko biết món quà tinh thần nào giá trị cả …-Vẫn khuôn mặt ngu quen thuộc …
>Em: Em biết điều em muốn có vẻ quá đáng, cả buổi tối hôm qua & ngày hôm nay em đã suy nghĩ rất nhiều …Em có nên làm thế ko!? Em đã đấu tranh để thoát ra nhưng em ko làm được, em ko thắng được cảm xúc đó anh ah …Vậy nên 1 lần, em muốn mình được sống với TÌNH CẢM THẬT …Và em sẽ cố để ko làm ảnh hưởng xấu đến CS của ai, vì em thế này đã là quá đáng lắm rồi …
Anh cho em nói ra nhé?!
-Tôi: Em nói đi …Anh nghe đây ! 
>Em: “ANH CÓ THỂ TẶNG EM MỘT NỤ HÔN KO?”
-Tôi: Trời ơi! Chưa bao giờ anh được đề nghị tặng 1 món quà hấp dẫn như thế đấy …Ha ha – Tôi tỏ ra hào hứng …(Lúc này thì tôi thật sự lo lắng vì tôi còn 1 gia đình với hạnh phúc tròn trịa trong tim …Có thể tôi sẽ đê tiện vào lúc nào đó nhưng ko phải là lúc này…)
…Nhưng biết làm sao đây! Anh ko muốn tặng món quà này, Em chọn quà khác đi …Hì hì
>Em: Em ko đùa với anh đâu, em suy nghĩ rất kỹ rồi …Tuy chưa biết nhiều về anh nhưng em đã bị anh hớp hồn thật sự rồi, chẳng lẽ em ko đáng được “món quà” đó từ anh sao?!

-Tôi: Ko em ah! Việc đó với anh ko khó nhưng mọi chuyện nên có giới hạn của nó, em đừng như thế …Vì thực tế có khi làm như thế rồi em sẽ buồn hơn & Mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nhiều …
>Em: Em ko biết, em sắp phải về rồi …Ko nhận dc quà của anh thì ko biết em “có về dc đến nhà ko” nữa! Anh yên tâm, em ko làm khó anh như thế này nữa đâu, chỉ lần này thôi …

————Chợt nhớ: Ban trưa đi ăn, tôi có hỏi về việc “em bị bệnh” mà hôm trước Em đã up mở …Sau 1 hồi suy nghĩ, em đã chia sẻ rằng, em bị “Tụt canxi trong máu” – Đại khái là trong máu người có 1 lượng canxi nhất định và khi thiếu nó thì sẽ rất mệt mỏi, ko điều khiển dc hoạt động tay chân …Và nếu khi sức khỏe yếu hoặc tâm trạng stress mà lao động tốn sức khi tụt canxi thì rất nguy hiểm, có thể ngất xỉu, ko thở dc bất kỳ lúc nào …Em nói là em đã bị như thế vài lần, phải nhập viện …Hiện nay thì em vẫn phải đi bệnh viện định kỳ để kiểm tra … - Nghe em kể mà tôi nổi da gà, tôi ko giám hỏi nhiều …Tôi thấy thương em, em đang gánh chịu quá nhiều thiệt thòi …Ko dễ để em chia sẻ như thế?! Tôi đáng tin như vậy sao?!

Vậy là …Quãng đường hơn 30km từ Cty về đến nhà, nếu hôm nay em “thực sự buồn vì ko nhận dc móng quà” của tôi …Thì rất có thể sẽ xảy ra nhiều điều tồi tệ với em (ý em là thế, em dọa tôi chăng – Chắc là ko, vì CS còn nhiều thứ đáng quý hơn mà…Tơi níu kéo hy vọng)

Tôi thực sự sợ hãi & bấn loại trong đống cảm giác này: Sợ hãi?! Lo lắng?! Bế tắc?! – Một chút thương cảm, tôi muốn dành cho em điều em muốn nhưng CS của tôi rất cỏ thể sẽ đổi thay sau quyết định này …
Nên hay ko nên?! Thờ người suy ngẫm, tôi ước giá như em hãy khinh bỉ tôi đi, coi tôi như thứ rác rưởi Sở Khanh vẫn tồn tại đầy rẫy trong CS này đi …
…….Và 1 quyết định được đưa ra, tôi sẽ cho em điều em muốn …

-Tôi: Em này! Anh sẽ tặng quà cho em, nhưng anh muốn em hiểu rằng …Em đã sai khi dành tình cảm cho anh, anh ko phải là 1 lựa chọn của em. Đó là sự thật, em ko nên buồn …anh rất quý em, trân trọng tình cảm của em …Bởi vậy anh mới chia sẻ và thân thiết với em …Hãy dành tình cảm của em ở nơi tốt cho tương lai & cuộc đời em …
Nếu anh độc thân, đó là 1 chuyện khác nhưng anh còn 1 mái ấm – Một thứ thiêng liêng em ah ! 
-Im lặng …….
-Tôi: Sẵn sàng nhận quà chưa nào?!
>Em: Anh nói gì thì em cũng ko thay đổi quyết định đâu, em cứng đầu lắm …Mà anh tặng quà phải “đàng hoàng” đấy, ko là em bắt tặng lại đó …CS của anh sẽ ko bị ảnh hưởng tiêu cực từ em đâu, yên tâm đi Sếp ah - Em khẽ cười …
Thật lòng, đây ko phải là điều tôi muốn …Thậm chí nhiều nỗi sợ chồng chéo lên nhau, những nỗi sợ của lí trí & cả sợ mình ko còn lí trí sau hành động đó …(vì em quá khêu gợi, tôi biết như thế), nhưng tôi tin mình kiểm soát được …Đơn giản thôi mà – Tôi tự nhủ !

…Tôi đứng dậy! Bước đến sau lưng em, thật chậm …thật chậm …Suy nghĩ duy nhất là phải “kiểm soát” mình …
………..Tôi dứng sau lưng em, em ngại ngùng quay lại …Em khá cao nên tôi chỉ cúi nhẹ là 4 đôi mắt dán sát vào nhau rồi … Một khuôn mặt vốn quen thuộc nhưng sao nó bỗng lạ lẫm như thế nhỉ?! Nó toát lên vả e thẹn, hào hứng & hạnh phúc đến kỳ lạ …Chính là vẻ mặt đầy phần khích của kẻ đang yêu ngập ngụa trong hạnh phúc …

… Tôi tỏ ra sẵn sàng, khẽ luồn 2 tay vào phần phía dưới 2 má em …Da em thật mát, ko có lẽ hơi lạnh …Tôi khẽ cảm thấy lạnh gáy …”Phải làm đàng hoàng” ko thì phải làm đi làm lại đến tối mấy, Em đã nói thế mà …Có vẻ rất sẵn sàng đón nhận, mắt em nhắm hờ chờ đợi ….
….Tôi run quá! Quả là như vậy, đây có lẽ là nụ hôn mà nhiều cảm xúc nhất và tôi cũng run rẩy nhất từ trước đến giờ …Từng tích tắc trôi qua thật chậm …
….Khẽ nhắm mắt …Tôi đặt lên môi Em 1 hơi thở run rẩy, ấm nóng …Tiếp xúc trong 5 giây – Ko một cảm giác gì …Nhưng ko! Môi em khẽ mấp máy, hé mở và ôm trọn lấy đôi môi tôi …Ấm nồng, ẩm ướt & mãnh liệt hơn …Đầu lưỡi chạm vào nhau, khẽ thôi nhưng đủ làm các giác quan trỗi dậy …Rùng mình, tôi cảm thấy đã đủ để dừng lại, nhưng Em dường như ko muốn điều đó xảy ra …
….Tôi dừng lại! Khẽ lắc đầu và thu mình lại mặc kệ sự hưng phấn tột độ từ em …Em hụt hẫng nhưng ko tỏ ra gì cả, vẫn thẹn thùng, vẫn rạng ngời hạnh phúc …Tôi nhìn em, khẽ cười và bước về bàn của mình …Chắc em hiểu rằng tôi ko muốn mọi thứ ra ngoài tầm kiểm soát, có lẽ tôi quá lí trí nhưng đó là điều tốt nhất tôi có thể làm rồi Em ah!!!

…..Em vẫn ngồi đó! Mỉm cười 1 mình & Ko nói gì cả, tôi giả vờ cắm đầu vào màn hình máy tính nhưng ko thể đọc dc chữ gì cả …..

Em đứng lên! Có lẽ em về, muộn rồi mà …Em đi Toilet (WC nằm sau lưng bàn tôi) …Bỏ lại tôi ngồi đó! Đầu óc trống rỗng, dù mới làm 1 điều phải đấu tranh vất vả nhưng tôi ko thấy nhẹ lòng tí nào cả …tôi sao thế này …Vã mồ hôi, tôi thả lòng trong vô định …
…….Một luồng hơi ấm phả vào gáy …Một chút hương thơm mà tôi đã từng thích thú …

Giải thích thế nào cho trạng thái của tôi lúc này đây?! Tôi đang hoảng loạn, sợ hãi như đang đối mặt với một tình huống hiểm nguy …Ngay bên tai tôi hơi thở đang nóng dần, tôi phải làm sao?! Tôi dự trước đây là một trong những trường hợp có thể xảy ra nhưng sao bây giờ đây tôi lại tỏ ra chưa sẵn sàng để giải quyết nó?! Ko có nhiều thời gian để tôi tự trách bản thân hay đấu tranh tư tưởng nữa.

…Tôi quay lại (tôi sẽ cứng rắn bằng ánh mắt, gương mặt và tất cả sự cương quyết, lạnh lùng để em hiểu được rằng mọi chuyện nên có giới hạn của nó – Trong đầu tôi đã có hướng giải quyết) …Là em, Em đã ko để phí một tích tắc nào, dường như em ko muốn phải nhận thấy một thái độ “bất hợp tác” nào từ Tôi …Gần như là vồ 2 tay ra sau gáy Tôi, mãnh liệt & quyết đoán …Em đặt môi mình lên môi tôi mà ko cần biết đến gương mặt thất thần đến tội nghiệp của Tôi lúc này …

Tôi sai rồi! Tôi vẫn hay tự tin về mình, rằng luôn có thể kiểm soát mọi việc …Vậy mà giờ đây, trước ngọn lửa hừng hực trong em thì lí trí của tôi ko có một gram nào cả …Có lẽ tôi đã sai khi nghĩ rằng “Em biết tôi ko muốn điều này” và “Em có thể kiểm soát được bản thân” – Như lời em nói … 
Hiểu theo một khía cạnh nào có, hình như em đang lừa tôi ?! Em dồn tôi vào tư thế bị động – Điều mà tôi ko nghĩ tới dù nó là một trong những khả răng rất dễ xảy ra.

…Tôi đã nghĩ rằng Em hiểu Tôi, Tổi hiểu Em và mọi chuyện luôn trong tầm kiểm soát …Để giờ đây, tôi trông chẳng khác nào thằng bé con ị đùn ra nệm mà bị mẹ bắt gặp …

Một cảm giác bất lực đến kỳ lạ, tay chân chân thả lỏng, đôi mắt mở to và đầu óc chật kín những ngổn ngang …Còn em!? Vẫn ghì chặt lấy tôi, đôi mắt nhắm nghiền, có cảm giác Em đang lao vào tôi bất chấp mọi thứ …Sự khát khao dại dột là thứ duy nhất tôi cảm thấy từ em …

…Tôi vẫn ngồi bất động, mặc cho em “quên trời quên đất” …Nên dừng lại thôi em ah, anh sẽ đẩy em ra, dù em sẽ hụt hẫng, sẽ buồn, sẽ xấu hổ nhưng anh ko thể làm khác được …Anh sai, sai lắm rồi – Đó là ý nghĩ & Tôi sẽ thực hiện ngay …

……Thế nhưng, Nhìn kìa …Câu chuyện lại theo một hướng khác …Cái gì đây?! Em khóc sao?! Từ khóe mắt em, có cái gì đó trào ra và đang lăn xuống đôi gò má …Chưa kịp định thần thì nó đã rơi thẳng trên bờ môi tôi, tất nhiên tôi chưa kịp nếm xem nó mặn hai nhạt nhưng đó là “nước mắt” …Ko nhiều nhưng đủ làm cho trái tim non nớt của tôi yếu mềm & Suy ngẫm?!

Hàng loạt câu hỏi được đặt ra trong tôi: Em hạnh phúc?! Em hối hận!? Em buồn?! Hay Em giả tạo?! Dù là gì thì chắc chắn rằng tác nhân của nó là tôi …Thôi thúc tôi phải nhanh chóng giải quyết tình huống này …Người chồng tốt, người cha mẫu mực mà như thế này sao?! Đê tiện, đê tiện đến thế là cùng …Những ý nghĩ cao đẹp về bản thân Tôi dường như ko còn nữa, tôi cảm thấy mình thật đê hèn …Ko phải chỉ là đê hèn mà còn cả khốn nạn nữa …
…..Sự say mê trao gửi trong nụ hôn của em đang dần làm tôi đánh mất mình, một luồng điện chạy từ đỉnh đầu xuống dọc sống lưng …Trên mớ cảm xúc hỗn tạp kia, Con tim tôi bắt đầu sao động, chưa khi nào cảm thấy một tình cảm mãnh liệt như thế dành cho mình …Và như một hành động vô thức tất yếu, tay chân tôi bắt đầu mấp máy …

……Một nụ hôn dài và say đắm, trong nó có cả nước mắt của Em (em vẫn khóc…) …Ko thể định hình ra một cảm xúc nào cụ thể …Vụng dại, e dè nhưng lại rất nồng nàn và mãnh liệt …Kéo dài trong chừng 7-10 phút gì đó, tất cả chỉ là 1 nụ hôn, nó đã dừng lại khi cả 2 đã cảm thấy thỏa mãn …Theo bình thường thì đây là một nụ hôn đẹp, từ hình ảnh thể hiện cho đến nhân vật tham gia …

Sau khu buông nhau ra, Tôi và Em ko dám để đôi mắt vô tình chạm nhau, ái ngại là cảm giác của tôi lúc này và Em có lẽ cũng vậy …Em về chỗ ngồi, gõ phím lạch cạch …

>Em: Em xin lỗi ….Em cám ơn anh …Đây là món quà sinh nhật quý nhất mà em đã nhận dc từ trước đến giờ …em thực sự hạnh phúc …
-Tôi: Im lặng, tôi ko biết nói gì vào lúc này …Tôi cần suy nghĩ lại mình …
>Em: Anh ko giận em chứ …?! Anh ko cần phải hối hận hay cảm thấy khó xử đâu, em đã sai ngay từ đầu …Em đưa anh vào tình huống này nhưng em muốn sống thật với tình cảm của mình 1 lần cũng ko được sao?! Đời em đã gặp quá nhiều đau khổ rồi …Sao ông trời lại bất công với em như vậy?! – Em lại rưng rưng …
-Tôi: ….
>Em: Em thật sự xin lỗi …Em sẽ ko làm ảnh hưởng đến CS của anh đâu, em sẽ giữ anh trong tim, chỉ riêng em biết là em hạnh phúc rồi …Anh đừng khinh ghét em nhé …Em yêu anh !!!

- Em thoát yahoo, tắt máy & thu xếp đồ đạc ra về …Hình như em đang rất vui, rất hạnh phúc, nét rạng ngời của em giờ đây thật khác …Tôi vẫn ngồi đó, vẫn bất lực …Vậy nhưng giờ đây, tôi thấy thực sự xao lòng bởi em …Em từng trải hơn tôi, đó là đều chắn chắn vì tôi nhìn người chưa sai bao giờ. Vậy nên có lẽ Em đã nếm trải nhiều biến cố trong cuộc đời …Vậy sao em lại gục ngã trước Tôi?! Đúng là cuộc đời nhiều trớ trêu thật …

Tôi cảm thấy sự chân thành trong tình cảm của em nhưng liệu điều tôi có “cảm thấy” đó có đúng ko?! …Ko quan tâm lắm đến điều đó, tôi đang lo sợ rằng mình dần dành 1 chỗ nhỏ trong trái tim này cho Em …

…..Rồi đêm nay đây, tôi lại ôm Vợ vào lòng, nói những lời âu yếm với cô ấy, nghe cô ấy động viên để làm Cha cho tốt …Tôi lại xoa bụng cô ấy và ghé miệng nói với Con gái tôi những lời ngọt ngào để cho tình cảm cha con dần hình thành & tiếng nói của tôi dần trở nên thật thuộc với con (khoa học nói vậy nên tôi làm theo) …Vợ và Con gái đâu thể biết rằng người chồng mà mình hết mực yêu thương, người cha vẫn luôn tỏ ra ân cần đó, ngày hôm nay (và rất thể là những ngày sau nữa) đã và đang làm những điều “đốn mạt” đến vậy …Tôi giày vò sợ hãi chính bản thân mình …
Tạm thời là ntn nhé :D

:)))))))))))))                                   

Chủ đề cùng mục


con gà, người đàn, câu chuyện, mối tình, yêu thương, 2 đĩa, gia đình, bắt đầu, lần tôi, chỉ biết,
Bong88 nhà cái uy tín Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)